Đề cương ôn tập giữa kì 1 Ngữ văn 7 Chân trời sáng tạo có đáp án
Đề thi

Đề cương ôn tập giữa kì 1 Ngữ văn 7 Chân trời sáng tạo có đáp án

A
Admin
VănLớp 71 lượt thi
0 câu hỏi
Đoạn văn

Đọc văn bản sau:

Có một dòng sông xanh               

Bắt nguồn từ sữa mẹ                    

Có vầng trăng tròn thế

Lửng lơ khóm tre làng

 

Có bảy sắc cầu vồng

Bắc qua đồi xanh biếc

Có lời ru tha thiết

Ngọt ngào mãi vành nôi

 

Có cánh đồng xanh tươi

Ấp yêu đàn cò trắng

Có ngày mưa tháng nắng

Đọng trên áo mẹ cha

 

Có một khúc dân ca

Thơm lừng hương cỏ dại

Có tuổi thơ đẹp mãi

Là đất trời quê hương

“Nơi tuổi thơ em” - Nguyễn Lãm Thắng.

Thực hiện các yêu cầu sau:

Đoạn văn

Đọc văn bản sau:

Mưa rơi tí tách

Hạt trước hạt sau

Không xô đẩy nhau

Xếp hàng lần lượt

 

Mưa vẽ trên sân

Mưa dàn trên lá

Mưa rơi trắng xóa

Bong bóng phập phồng

Mưa nâng cánh hoa

Mưa gọi chồi biếc

Mưa rửa sạch bụi

Như lau nhà em

 

Mưa rơi, mưa rơi

Mưa là bạn tôi

Mưa là nốt nhạc

Tôi hát thành lời

(Trích Thư viện thơ; Kho tàng thơ hay nhất về thiếu nhi).

Thực hiện các yêu cầu sau:

Đoạn văn

Đọc văn bản sau:

THỎVÀRÙA

Ngàyxưa,thỏlúcnàocũngcườimũiconrùavềsựchậmchạp.Nhưngrùa        thìdằn lòng trước sựkhoe khoang của thỏ.

Mộthôm, trước đông đủ bá thú, rùathách thỏ chạy thi.Thỏ trả lời:

Ðừngcóđùadai!Bạnkhôngbiếtlàtôicóthểchạycảchụcvòngquanh            bạnhay sao.

Rùa mỉm cười:

- Khôngcầnnhiều lời.Muốnbiếtai nhanhthìcứ việcthi.

[...]

Mộtlúcsau,thỏđứnglạiđợirùa,nhântiệndiễuchơichobõghét.Ðợi  một lúc mà rùa vẫn chưa tới.Thỏ vừa thiêm thiếp vừa lẩm bẩm:

- Tacứchợpmắtmộttítrênbãicỏnày.Khitrờimátxuốngtasẽchạytiếp  cũng chẳng muộn gì!

Thếrồinódạngchân,duỗitay,nhắmmắtngủngonlành.Mộtlúcsau,con  rùa ì ạch bò tới.Nóbỏquachỗconthỏđangngủsay,rồiđếnđượcmứccuối.Tiếngreohò náo nhiệt. Lúc đó, con thỏ vừa mở mắt. Biết mình thua cuộc, thỏ xấu hổ trốn vàorừng.

                                                                                                  (Sưu tầm)

Thực hiện các yêu cầu sau:

Đoạn văn

Đọc văn bản sau:   

CHUYỆN BÓ ĐŨA

Ngày xưa, có ông lão nông dân nọ rất thông minh. Ông rất buồn vì thấy trong gia đình, các con ông hay cãi cọ với nhau. Ông cố khuyên nhủ, nhưng vô ích.

Một hôm, nằm trên giường bệnh, ông gọi các con lại. Ông buộc đũa thành một bó, để trước mặt con. Sau đó, ông truyền cho mỗi đứa đến bẻ bó đũa làm đôi, nhưng không đứa nào bẻ nổi. Cuối cùng, ông cởi bó đũa ra, đưa cho mỗi đứa một chiếc. Ai nấy bẻ gẫy dễ dàng.

Mấy đứa con nhìn nhau, không biết người cha có ý nói gì. Ông già nghiêm nghị bảo:

- Các con yêu dấu! Bây giờ các con còn đoàn kết như bó đũa này thì không kẻ thù nào làm hại được các con. Nhưng nếu các con cứ chia rẽ và cãi vã, thì các con sẽ sớm bị tiêu diệt1.

                                                     (158 Truyện ngụ ngôn Aesop, Phan Như Huyên, 1995,           http://sites.google.com/sites/158truyenngungonaseop/131---150)

*Chú giải:

(1) tiêu diệt: làm cho chết hoặc mất khả năng hoạt động.

Thực hiện các yêu cầu sau:

Đoạn văn

Đọc văn bản sau:

BƯỚM VÀ SÂU

Có một con Bướm vàng xinh đẹp suốt ngày bay lượn, vừa chập chờn hạ cánh đậu xuống cành hoa này đã vội vã bay sang đóa hoa khác.

Vốn tính hay hợm hĩnh, cho nên khi gặp mấy đóa hoa sâu, Bướm giở giọng khinh bỉ, khích bác những con Sâu đang cuốn mình ẩn bên trong.

- Này con Sâu kia, trông chúng bay sao mà tởm thế! Sao bọn bay lại dám ẩn nấp ở trong những bông hoa xinh đẹp, làm cho nó sớm tàn héo như vậy? Trời sinh ra hoa là để cho họ nhà Bướm chúng tao, đâu phải dành cho chúng bay. Thật chúng bay đúng là đồ ăn hại!

Sâu bèn cãi lại:

- Không, anh Bướm ơi. Hoa là chỗ ở của chúng tôi. Chúng tôi đã sinh ra ở đó và lớn lên ở đó. Chính họ nhà Bướm các anh đã hút hết nhụy hoa, làm hoa mau tàn chứ đâu phải tại chúng tôi.

Nghe đến đây, Bướm liền to tiếng ngay:

- Bọn Sâu dơ bẩn kia, không được xấc láo như vậy. Trong muôn loài chúng bay thấy có ai đẹp bằng tao không nào? Chỉ có chúng tao, họ nhà Bướm mới xứng đáng là chủ nhân của các loài hoa, mới có quyền hưởng hương sắc và cả nhụy ngọt của hoa mà thôi.

Sâu nghe giọng kiêu căng của Bướm như vậy, liền ôn tồn bảo:

- Anh Bướm ơi, đừng nên to tiếng như thế nữa. Hãy nhìn lại sau gót mình cái đã. Anh có biết không? Xưa kia anh cũng là Sâu thôi. Cớ sao bây giờ anh lại giở giọng kênh kiệu và khinh bạc chúng tôi như vậy. Bỏ quên dòng giống, gốc gác của mình thì có gì để mà tự phụ, để mà lên mặt dạy kẻ khác.

Bướm không sao cãi lại được, đành im lặng chuồn mất.

Ngạn ngữ có câu: "Thành bướm đừng có quên sâu". Đó là một lời nhắc nhở đáng quý đối với ai mau quên gốc gác của mình. (Theo lời kể của ông Thạch Sao, Chùa Mới, thị xã Trà Vinh, tỉnh Trà Vinh)

(Truyệnngụngôn Việt Namchọnlọc - Nguyễn Cừ)

Thực hiện các yêu cầu sau: