Soạn Văn 9 KNTT Kim - Kiều gặp gỡ có đáp án
8 câu hỏi
Hãygiớithiệumộttácphẩmvănhọchoặcbộphimkểvềmộtmốitìnhđểlạichoemấntượngđẹp.
TácphẩmvănhọckểvềmộtmốitìnhđểlạichoemấntượngđẹplàvởkịchRomeo và Julietcủanhàvăn William Shakespeare. Vởkịchđượcsángtácvàokhoảngnăm 1594 - 1595, kểvềcâuchuyệntìnhgiữa Romeo và Juliet. Romeo và Juliet yêunhauthắmthiết, nhưngtìnhyêuđóbịhaigiađìnhngăncấmbởicómốithùdòngtộc. Juliet bịbốmẹépgảchobátước Paris. Đểkhôngphảicướibátước, nàngđãuốngmộtliềuthuốcngủđểgiảchết. Romeo tưởng Juliet đãchếtthật, chàngđauđớnrồitựkếtliễuđờimìnhđểtheongườiyêu. Juliet tỉnhdậy. thấyxác Romeo, nàngđãtựrútdaođểtựvẫn. Cáichết tang thươngvàtìnhyêuđẹpcủahọđãhóagiảisựthùhậnchohaibêngiađình. Điềuđặcbiệtnhấtcủavởkịchlànódựatrênmộtcâuchuyệncóthậtxảyratại Ý thời Trung Cổ.
* Đọcvănbản
Gợi ý trảlờicâuhỏitrongbàiđọc:
1. Theo dõi:Sựxuấthiệncủanhânvật Kim Trọng.
- Kim TrọngxuấthiệntronghoàncảnhgặpchịemThúy Kiều ở mộĐạm Tiên.
- Kim Trọngxuấthiệntoátlênvẻ:
+ Nềnphúhậubậctàidanh.
+ Văn chươngnếtđấtthôngminhtínhtrời.
+ Phong tưtàimạotótvời.
+ Vàotrongphongnhãrangoàihàohoa.
- Sựxuấthiệncủa Kim TrọngđãkhiếnThúy Kiều nàysinhtìnhcảmvới Kim Trọng, mởđầuchomốitình Kim - Kiều.
2. Theo dõi:Nhữngtừngữ, hìnhảnhmiêutảcảmxúc, tâmtrạngcủacácnhânvật.
- Từngữ, hìnhảnhmiêutảcảmxúc, tâmtrạngThúyKiều;
+ E lệ.
+ Ngổnngang.
+ Mộtmìnhnặngngắmbóngnga.
+ Nỗi xa bờibời.
+ Tìnhtrongnhưđãmặtngoàicòn e.
- Từngữ, hìnhảnhmiêutảcảmxúc, tâmtrạngcủa Kim Trọng:
+ Tìnhtrongnhưđãmặtngoàicòn e.
+ Chậpchờncơntỉnhcơnmê.
+ Rốnngồichẳngtiệndứtvềchỉnkhôn.
+ Cơnbuồn.
+ Kháchđàlênngựangườicònnghétheo.
- Từngữ, hìnhảnhmiêutảcảmxúc, tâmtrạngThúy Vân:
+ E lệ.
+ Tìnhtrongnhưđãmặtngoàicòn e.
3. Hình dung:Bứctranhthiênnhiên.
- Bứctranhthiênnhiêntrongbàitươisáng, trànđầysứcsốngnhưngkhôngkémvẻyênbình, tĩnhlặng, thểhiện qua hìnhảnh “bêncầutơliễu’, “giọtsương”, ‘mặttrờigácnúi”, “chiêngđàthukhông”
- Đócònlàbứctranhđêmtrăngthơmộng, trữtình, thểhiện qua hìnhảnh “dướicầunướcchảy”, “gươngnga”, “bóngnga”.
- Khôngđơnthuầnchỉlàbứctranhthiênnhiênđẹpnhưtranhthủymặc, bứctranhấycònẩnchứanỗitươngtưcủaThúy Kiều với Kim Trọng, thểhiện qua hànhđộngngắmtrăngcủaThúy Kiều.
4. Theo dõi:Lờingườikểchuyệnvàlờinhânvật.
- Lờinhânvật: Làhaicâuthơ than thởcủaThúy Kiều: “Ngườimàđếnthếthìthôi,/ Đờiphồnhoacũnglàđờibỏđi!/ Ngườiđâugặpgỡlàmchi,/Trămnămbiếtcóduyêngì hay không?”.Lờinhânvậttrựctiếpbộclộsuynghĩ, tâmtrạng, cảmxúccủanhânvậtđó.
- Lờingườikểchuyện: Gồmtoànbộnhữngcâuthơcònlại. Lờingườikểchuyệndùngđểgiớithiệucácnhânvậtvàdẫndắtcâuchuyện, đôilúcsẽbìnhphẩmvềsuynghĩ, tâmtrạngcủacácnhânvật.
* Sau khiđọc
Nội dung chính:Văn bảnkểvềcuộcgặpgỡgiữa Kim TrọngvàchịemThúy Kiều. Qua đó, nhàthơthểhiệntìnhyêutrongsánggiữa Kim - Kiều vànỗitươngtưthầmkíncủaThúy Kiều với Kim Trọng.
Đoạntríchcónhữngnhânvậtnàovàkểvềsựviệcgì?
- Đoạntríchcócácnhânvật: Kim Trọng, Thúy Vân, Thúy Kiều, chàng Vương.
- Đoạntríchkểvềsựviệc Kim TrọngtìnhcờgặpchịemThúy Kiều ở mộĐạm Tiên, chàngliềnnàysinhtìnhcảmyêuthương, quyếnluyếnvàsựviệcThúy Kiều trởvềnhàvớisựtươngtưnhưngcũng “ngổnngangtrămmối”.
Ở mườihaidòngthơđầu, nhânvật Kim Trọngđượcgiớithiệuvàmiêutảbằnglờicủa ai? Qua đó, emhình dung đượcgìvềnhânvật?
- Ở mườihaidòngthơđầu, nhânvật Kim Trọngđượcgiớithiệuvàmiêutả qua lờicủatácgiả (ngườikểchuyện).
- Qua đó, emhình dung Kim Trọnglàngười:
+ Thuộcdòngdõiquýtộc, trâmanhthếphiệt.
+ Tướngmạohàohoa, hàihoa, tươisáng, tuấntú.
+ Tài năngvănchươnghơnngười, thôngminhngúttrời.
+ Làngườiphongnhã, cưxửlịchsự, hàohiệp
=> Kim Trọnglà con ngườiđẹptoàndiện.
Trong mườidòngthơtiếptheo, Nguyễn Du đãtậptrungmiêutảcảmxúc, tâmtrạngcủanhữngnhânvậtnào? Phântíchtừngữtiêubiểuđượctácgiảsửdụngđểthểhiệncảmxúc, tâmtrạngcủacácnhânvậtđó.
- Ở mườihaidòngthơtiếptheo, Nguyễn Du đãtậptrungmiêutảcảmxúc, tâmtrạngcủanhânvật Kim TrọngvàThúy Kiều, Thúy Vân.
- Phântíchtừngữtiêubiểu:
+ Từ “đã” trongcụm “tìnhtrongnhưđã” bộclộsựyêumến, cóấntượngsâusắcvớiđốiphương. Tuy nhiên, sự “đồngthuận” nàychỉmớinằmtronglòng, chưađượcthểhiệnrangoàimặt.
+ Từ e trongcụm “mặtngoàicòn e” miêutảtháiđộ e ngại, ngượngngùng, cóchútkhôngtựnhiêngiữabangười. Cũngcóthể, đâycũnglàsự e dècủaThúy Kiều khivừanghĩđến Kim Trọng, vừa lo lắng “trămmốitronglòng”.
+ Từ “chậpchờn” diễntảtrạngtháilúctỉnhlúcmơ, tinhthầnrốibờibởikhôngxácđịnhđượccảmxúclúcbấygiờ.
Trong mườibốndòngthơcuối, Nguyễn Du đãsửdụngnhiềuphươngtiện (lờingườikểchuyện, lờinhânvật, bútpháptảcảnhngụtình) đểthểhiệnthếgiớinộitâmcủanhânvậtThúy Kiều. Em hãy:
a. Phântíchđặcđiểmcủabứctranhthiênnhiên (thờigian, khônggian, sựvật). Miêutảbứctranhthiênnhiênấy, tácgiảmuốnthểhiệntrạngtháicảmxúcnào ở nhânvật?
b. Chỉrađâulàlờingườikểchuyện, đâulàlờinhânvật. Lờinhânvậtđượcthểhiện ở hìnhthứcnàovàđiềugìgiúpemnhậnbiếthìnhthứcngônngữđó?
c. Cho biếtnhânvậtđãbộclộnhữngcảmxúc, suynghĩgìtronglờinóicủamình.
a. Phântíchđặcđiểmcủabứctranhthiênnhiên:
- Thờigian: Từkhoảngchiềutốichođếnđêmkhuya.
- Khônggian: Khônggianđêmtrăngquangđãng, yêntĩnh, thơmộng. CảnhtrăngđượcnhìntừcănphòngcủaThúy Kiều.
- Sựvật:
+ Mặttrănglàsựvậtnổibậtvàtiêubiểutrongmườibốncâuthơnày. Hình ảnhtrăngđượcmiêutảvôcùngsinhđộng, nênthơ, mangtâmtìnhcủaThúy Kiều: “Gươngngachênhchếchdòmsong,/Vànggieongấnnướccâylồngbóngsân” Trăngđượcnhânhóa, cóhànhđộng ‘chênhchếchdòm song” như Kiều đangnhìnvềphía Kim Trọng. Ánh sángtrăngtỏaravàngdịunhẹ, bao trùmlấytoànbộbứctranhđêmkhuya.
+ Mặttrờigácnúilàsựvậtbiểutượngchochiềutà, cũngđồngthờibáohiệuđãđếnlúc Kiều phảitạm xa Kim Trọng.
+ Giọtsươngtreonặngtrêncànhxuânlàhìnhảnhmangđậmchấtthơ, giọtsươngấycũngnhưnỗilòngcủaThúy Kiều, khiếnnàngnặnglòngsuynghĩ.
+ Câyhảiđườngngả sang nhàhàngxómnhưđangchớivới, hướngtâmtưcủamìnhđếnngườiyêunơi xa.
- Miêutảhìnhảnhấy, tácgiảmuốnthểhiệncáctâmtrạngsaucủanhânvậtThúyKiều;
+ Yêuthương, bồihồi, tươngtưchàng Kim.
+ Nỗibuồnthoángchútvìphảitạm xa Kim Trọng.
+ Nỗinặnglòng, bềbộn, ngổnngang.
b. Chỉralờingườikểchuyệnvàlờinhânvật:
- Lờinhânvật: “Ngườimàđếnthếthìthôi,/ Đờiphồnhoacũnglàđờibỏđi!/ Ngườiđâugặpgỡlàmchi,/Trămnămbiếtcóduyêngì hay không?”
- Lờingườikểchuyện: cáccâuthơcònlại.
Đặcđiểmlờinhânvật:
- Lờinhânvậtđượcthểhiệndướihìnhthức: lờiđộcthoại, nhânvậttựnóivớichínhmình.
- Lờinhânvậtđượcđặttrongdấungoặckép, saudấuhaichấm. Trướckhibắtđầulờinóinhânvậtcólờidẫnchuyệnmiêutảcảmxúccủanhânvật. Nhânvậtnóixongkhôngcólờihồiđáp. Nội dung lờinóichỉđểbiểuđạttâmtrạngsâukínbêntrong.
c. Nhữngtâmtrạng, cảmxúcmànhânvậtbộclộtronglờinóicủamình:
- Rốibời, lo lắngchotìnhduyêncủamìnhvớichàng Kim.
- Bănkhoăn, khôngbiếtmìnhvà Kim Trọngcónênduyên hay không.
- Hi vọngmốinhânduyêncủamìnhsẽrađược ‘quảngọt”.
Nhậnxétvềnghệthuậtxâydựngnhânvậtvànghệthuậtsửdụngngônngữcủa Nguyễn Du trongđoạntrích.
- Nhậnxétvềnghệthuậtxâydựngnhânvật:
+ Các nhânvậtđượcxâydựngvớihìnhtượngvôcùnghoànmĩ, mangnhữngphẩmchấtmànhândân ta cholàđẹpnhấtthờibấygiờ.
+ Mỗinhânvậtđượcxâydựngvớimộtvẻđẹpnổibậtriêng: Chàng Kim mangvẻthưsinh, khôingô, vănvõ song toàn; chịemThúy Kiều mangsắcđẹpmặnmà, yêukiều, nhẹnhàng, duyêndáng.
+ Nộitâm, suynghĩ, hànhđộng, lờinóicủacácnhânvậtphùhợpvớicốttruyện.
- Nhậnxétvềnghệthuậtsửdụngngônngữ:
+ Ngônngữgiàusứcbiểucảmvàhìnhtượng.
+ Kếthợplinhhoạtngônngữkểchuyệnvàngônngữnhânvật (lờinóiđộcthoạinộitâm).
+ Sửdùngnhuầnnhuyễnngônngữbáchọcvớingônngữbìnhdân, ngônngữtrongthơ ca vớilờinóihàngngày.
Nêuchủđềcủađoạntrích; qua đó, nhậnxétvềtưtưởng, tìnhcảmcủatácgiả.
- Chủđềcủađoạntrích: Tìnhyêutrongsáng, thắmthiếtkeosơncủaThúy Kiều với Kim Trọng.
- Nhậnxéttưtưởng, tìnhcảmcủatácgiả:
+ Nguyễn Du đềcaotìnhcảmnamnữ, đặcbiệtlàtìnhcảmcủangườiphụnữtrongtìnhcảm.
+ Đâylàmộttưtưởnghếtsứctiếnbộtrongthờiđạilúcbấygiờ, đềcaovaitròcủangườiphụnữtrongxãhội, giađình.
+ Nguyễn Du cũngdànhtìnhcảmyêuthương, quýtrọngchongườiphụnữ, mongmuốnhọlàmchủcuộcsốngcủamình.
Viếtđoạnvăn (khoảng 7 – 9 câu) phântích2 - 4 dòngthơmiêutảthiênnhiênmàemcholàđặcsắctrongđoạntríchKim - Kiều gặpgỡ.
Đoạnvănthamkhảo
Khi đọcđoạntríchKim - Kiều gặpgỡ, emluônđọcđiđọclạihaidòngthơmiêutảthiênnhiênrấtđặcsắc: “Gươngngachênhchếchdòmsong,/Vànggieongấnnướccâylồngbóngsân”. Hai dòngthơmiêutảvẻđẹpđầychấtthơ, tĩnhlặngvàtươisángvàođêmtrăng. Bằngngòibútnhânhóađiêuluyện, Nguyễn Du đãkhiếnvầngtrăngvốnchỉbiếtnằmimlìmtrêntrờicũngbiếtngóngàngxungquang: “Gươngngachênhchếchdòm song”.Từláy ‘chênhchếch” chỉhànhđộnghơinghiêngvềmộtphía. VầngtrăngcũnggiốngnhưThúy Kiều, tựađầucửasổ, nghiêngnhìn sang phía Kim Trọngvớinỗitươngtư. Cảkhônggian ban đêmchợtbừngsángbởiảnhtrăngdịunhẹ: “Vàngtreongấnnướccâylồngbóngsân”.Mặtnướcsóngsánhánhtrăng, lấplánhnhưchứangànmặttrăngnhỏ ở dướiđáysông. Ánh trăngchiếuxuốngcây, khiếnbóngcâycheđicảmộtkhoảngsân. Cảnhvậtêmđềmbiết bao, từngdòngthơđivàolòngngườibiếtnhườngnào!



