Bộ 10 đề thi giữa kì 2 Tiếng Việt lớp 4 Chân trời sáng tạo có đáp án - Đề 5
9 câu hỏi
Đọc đoạn văn sau:
ĐIỀU NÊN LÀM NGAY
Trong một khóa học về tâm lí học, vị giáo sư ra đề bài như sau: “Trong vòng một tuần, anh chị hãy đến gặp người mà mình quan tâm và nói với họ rằng anh chị yêu mến họ. Đó phải là người mà trước đây, hoặc đã lâu anh chị không nói những lời như vậy”.
Đề bài xem ra đơn giản. Thế nhưng, hầu hết cánh đàn ông trong lớp đều đã trên 30 tuổi và cảm thấy vô cùng khó khăn khi thực hiện đề bài này vì họ hiếm khi thể hiện tình cảm của mình với một ai đó. Cuối cùng, thì cũng có một người đàn ông đã kể lại câu chuyện của mình:
“Cách đây 5 năm, giữa tôi và bố tôi có một bất đồng sâu sắc, và từ đó đến nay vẫn chưa giải quyết được. Tôi tránh gặp mặt ông, ngoại trừ những trường hợp không đừng được khi phải họp gia đình. Nhưng ngay cả những lúc ấy, chúng tôi cũng hầu như không nói với nhau một lời nào. Vì vậy, tôi đã thuyết phục bản thân để đến xin lỗi và nói với bố tôi rằng tôi yêu ông ấy.
Quyết định ấy dường như đã làm giảm đi phần nào áp lực nặng nề trong lòng tôi. Đêm hôm đó, tôi hầu như chẳng chợp mắt nổi. Ngày hôm sau, tôi đến nhà bố mẹ và bấm chuông, lòng thầm mong bố sẽ mở cửa cho tôi. Tôi lo sợ rằng nếu mẹ mở cửa thì dự định của tôi sẽ không thành, tôi sẽ bày tỏ với mẹ thay vì với bố. Nhưng may quá , bố tôi đã ra mở cửa.
Tôi bước vào và nói: “Con không làm mất thời gian của bố đâu, con đến chỉ để nói với bố rằng bố hãy tha lỗi cho con và con yêu bố.”
Có một sự chuyển biến trên khuôn mặt của bố tôi. Gương mặt ông dãn ra, những nếp nhăn dường như biến mất và ông bắt đầu khóc. Ông bước đến, ôm chầm lấy tôi và nói: “Bố cũng yêu con, con trai ạ! Nhưng bố chưa biết làm thế nào để có thể nói với con điều đó.”
Đó là thời khắc quý báu nhất trong đời tôi. Hai ngày sau, bố tôi đột ngột bị một cơn đau tim và vẫn còn nằm trong bệnh viện cho đến bây giờ. Nếu như tôi trì hoãn bộc lộ với bố, có lẽ tôi không còn cơ hội nào nữa”.
Theo Đen-nit E.Man-nơ-ring

Những người đàn ông cho rằng đề bài khó ở chỗ nào?
Thật khó lòng nói lời yêu thương với người đã lâu mình không nói.
Thật khó khăn để nói lời xin lỗi ai đó.
Thật hiếm khi thể hiện tình cảm của mình với một ai đó.
Họ quá bận rộn với công việc và không có thời gian làm những việc này.
C. Thật hiếm khi thể hiện tình cảm của mình với một ai đó.
Người đàn ông trong câu chuyện đã phải vượt qua khó khăn gì để có thể nói lời xin lỗi và nói lời yêu thương với cha mình?
Vượt qua một chặng đường dài
Vượt qua gia đình anh ta.
Vượt qua chính bản thân anh ta.
Vượt qua người mẹ của anh ta.
C. Vượt qua chính bản thân anh ta.
Câu chuyện muốn nói với em điều gì?
Phải xin lỗi bố mẹ ngay khi mình mắc lỗi.
Đừng nên trì hoãn nói lời xin lỗi và yêu thương với một ai đó.
Hãy luôn sống trong tình yêu thương.
Hãy trò chuyện với người thân nhiều hơn.
B. Đừng nên trì hoãn nói lời xin lỗi và yêu thương với một ai đó.
Trong các câu ca dao dưới đây, các danh từ riêng đều chưa được viết hoa, con hãy phát hiện và viết lại cho đúng:
Đồng đăng có phố kì lừa
Có nàng tô thị có chùa tam thanh
Đồng Đăng có phố Kì Lừa
Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh
Em hãy sắp xếp các từ ngữ dưới đây thành câu phù hợp:
a) kiên trì luyện tập/ Lan/ ở / . / điền kinh / đã /, / huy chương vàng / bộ môn / giành / nhờ
b) Hồ Chí Minh / là / vị / vĩ đại / chủ tịch / . / lãnh tụ
a) Nhờ kiên trì luyện tập, Lan đã giành huy chương vàng ở bộ môn điền kinh.
b) Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vĩ đại.
Em hãy tìm thành phần thứ hai trong đoạn văn dưới đây:
Những buổi chiều mát, Bum và bè bạn túm tụm dưới gốc cây, chia nhau những trái ổi chín. Ông nội bắc chiếc ghế đẩu ra sân gần cây ổi, ngồi đó vừa nghe đài vừa nheo nheo mắt nhìn lũ trẻ vui chơi...
(Trích “Con muốn làm một cái cây” – Võ Thu Hương)
Những buổi chiều mát, Bum và bè bạn túm tụm dưới gốc cây, chia nhau những trái ổi chín. Ông nội bắc chiếc ghế đẩu ra sân gần cây ổi, ngồi đó vừa nghe đài vừa nheo nheo mắt nhìn lũ trẻ vui chơi...
Em hãy viết đoạn văn ngắn (từ 4 – 5 câu) giới thiệu về bản thân, trong đó có sử dụng dấu gạch ngang
Em tên là Nguyễn Anh Đào. Em sinh ra và lớn lên ở Phúc Yên – Vĩnh Phúc. Hiện tại, em là học sinh lớp 4A1, trường Tiểu học Xuân Hòa. Môn học mà em yêu thích nhất là Tiếng Anh.
Nghe – viết
VIỆT BẮC
(Trích)
Nhớ khi giặc đến giặc lùng
Rừng cây núi đá ta cùng đánh Tây
Núi giăng thành luỹ sắt dày
Rừng che bộ đội rừng vây quân thù
Mênh mông bốn mặt sương mù
Ðất trời ta cả chiến khu một lòng.
Tố Hữu
Chính tả
- Viết đúng kiểu chữ thường, cỡ nhỏ (0,5 điểm):
0,5 điểm: viết đúng kiểu chữ thường và cỡ nhỏ.
0,25 điểm: viết chưa đúng kiểu chữ hoặc không đúng cỡ chữ nhỏ.
- Viết đúng chính tả các từ ngữ, dấu câu (3 điểm):
Viết đúng chính tả, đủ, đúng dấu: 3 điểm
2 điểm: nếu có 0 - 4 lỗi;
Tùy từng mức độ sai để trừ dần điểm.
- Trình bày (0,5 điểm):
0,5 điểm: nếu trình bày đúng theo mẫu, chữ viết sạch và rõ ràng.
0,25 điểm: nếu trình bày không theo mẫu hoặc chữ viết không rõ nét, bài tẩy xóa vài chỗ.
Tập làm văn
Em hãy viết đoạn văn nêu tình cảm, cảm xúc của em về mẹ.
Luyện tập
- Trình bày dưới dạng một đoạn văn, nêu tình cảm, cảm xúc của em về mẹ, câu văn viết đủ ý, trình bày bài sạch đẹp, rõ ràng: 6 điểm.
- Tùy từng mức độ bài viết trừ dần điểm nếu bài viết không đủ ý, trình bài xấu, không đúng nội dung yêu cầu.
Gợi ý chi tiết:
Mở đầu:
- Giới thiệu về người em muốn bày tỏ tình cảm, cảm xúc.
Triển khai:
- Ấn tượng của em về mẹ: (1) Mẹ của em là một người nông dân chân chất thật thà. (2) Quanh năm mẹ gắn liền với ruộng vườn, ao cá.
- Tình cảm mẹ dành cho em: (1) Tuy vất vả, cực nhọc là vậy, mẹ vẫn luôn cố gắng dành những thứ tốt đẹp nhất cho em. (2) Đó không chỉ là những bữa cơm ngon, những chiếc áo đẹp. Mà còn là là những cử chỉ yêu thương, ánh mắt quan tâm, sự hi sinh vô bờ bến.
- Tình cảm, cảm xúc của em đối với mẹ: (1) Nhiều lúc, chỉ cần nhìn thấy mẹ thôi, là những lo âu, thấp thỏm trong lòng em sẽ bình yên trở lại. (2) Chỉ cần được mẹ ôm vào lòng, xoa nhẹ lên mái tóc, thì niềm vui sướng, hạnh phúc sẽ nhân lên gấp bội.
Kết thúc
- Khẳng định tình cảm, cảm xúc của em dành cho mẹ.
Bài làm tham khảo
Em luôn dành tất cả tình yêu thương, kính trọng, quấn quýt nhất dành cho mẹ yêu dấu của mình. Mẹ của em là một người nông dân chân chất thật thà. Quanh năm mẹ gắn liền với ruộng vườn, ao cá. Tuy vất vả, cực nhọc là vậy, mẹ vẫn luôn cố gắng dành những thứ tốt đẹp nhất cho em. Đó không chỉ là những bữa cơm ngon, những chiếc áo đẹp. Mà còn là là những cử chỉ yêu thương, ánh mắt quan tâm, sự hi sinh vô bờ bến. Tình thương yêu mà em dành cho mẹ chẳng có gì có thể đong đếm được. Nhiều lúc, chỉ cần nhìn thấy mẹ thôi, là những lo âu, thấp thỏm trong lòng em sẽ bình yên trở lại. Và chỉ cần được mẹ ôm vào lòng, xoa nhẹ lên mái tóc, thì niềm vui sướng, hạnh phúc sẽ nhân lên gấp bội. Lúc nào em cũng không ngừng nhắn nhủ bản thân nỗ lực hơn nữa để có thể trở thành con ngoan, trò giỏi, thành một niềm tự hào nhỏ của mẹ, để mẹ có thể luôn mỉm cười khi nghĩ về em.








