2048.vn

Bộ 10 đề thi giữa kì 2 Ngữ Văn 7 Cánh diều cấu trúc mới có đáp án - Đề 6
Đề thi

Bộ 10 đề thi giữa kì 2 Ngữ Văn 7 Cánh diều cấu trúc mới có đáp án - Đề 6

A
Admin
VănLớp 72 lượt thi
8 câu hỏi
Đoạn văn

Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:

CON CÁO VÀ CHÙM NHO

Một ngày nọ, Cáo ta xuống triền núi và phát hiện ra phía trước có một vườn nho. Dưới tán lá xanh, từng chùm nho căng tròn mọng nước, dưới ánh sáng mặt trời trông lại càng hấp dẫn. Những chùm nho này khiến người ta thèm thuồng. Cáo thèm tới mức bước bọt cứ trào ra hai bên mép.

- Ái chà chà, ngon quá đi mất!

Cáo ta nhìn trước ngó sau thấy chẳng có ai, nho lại nhiều thế này, cũng muốn chén ngay mấy chùm.

Cáo đứng thẳng người, vươn tay hái nho. Nhưng giàn nho thì cao quá, Cáo ta dù có vươn người đến đâu cũng không thể tới được.

- Nào! Cố lên nào. Cố lên!

Cáo nhanh trí nghĩ ra một cách, thử nhảy lên xem sao.

- Một, hai, ba. Nhảy nào…

Nhưng cố lắm cũng chỉ với tới lá nho mà thôi. Cáo ta không đành lòng rời khỏi vườn nho khi chưa chén được quả nào. Nó nói một mình:

- Hừ! Không thể bỏ đi dễ dàng như vậy được!

Thế là nó lượn mấy vòng quanh vườn,  cuối cùng cũng phát hiện ra một cây nho khá thấp. Cáo ta lại nhảy lên, không tới được chùm nho, lại gắng sức nhảy lên lần nữa, vẫn không hái được quả nho nào. Cáo ta lại lượn xung quanh giàn nho. Và kia, sau một tán lá, Cáo ta phát hiện ra một chùm nho còn thấp hơn chùm lúc nãy. Thích chí quá, Cáo tự đắc:

- Không có việc gì có thể làm khó ta được. Ha ha! Lần này thì ta có nho ăn rồi!

Nước dãi trong cổ họng cứ trào ra, lùi lại mấy bước lấy đà, Cáo nhảy lên.

- Hai, ba. Nhảy nào!

Nhưng hỡi ôi, vẫn chẳng với tới được.

- Hừ, tức thật. Làm thế nào bây giờ?

 Cáo ta dù có làm thế nào cũng không thể hái được nho, thở đánh thượt một cái rồi nói:

- Làm sao mà mình lại cứ phải cố ăn mấy cái chùm nho này nhỉ? Vỏ thì xanh thế, chắc chắn là chưa chín rồi. Không biết chừng còn vừa chua vừa chát, không nuốt được, có khi còn phải nhổ ra, đúng là chả ra làm sao cả.

Nói xong, Cáo rầu rĩ rời khỏi vườn nho.

                                                  ( https://truyendangian.com/con-cao-va-chum-nho/)

1. Tự luận
1 điểm

Hãy viết bài văn phân tích đặc điểm nhân vật “Tôi” trong văn bản “Người ăn xin” tác giả Tuốc-ghê-nhép.

Xem đáp án
2. Tự luận
1 điểm

Trong văn bản, con Cáo đã rơi vào tình huống nào?

Xem đáp án
3. Tự luận
1 điểm

Theo em, con Cáo có tính cách như thế nào?

Xem đáp án
4. Tự luận
1 điểm

Em hãy hình dung tâm trạng của con Cáo sau khi rời khỏi vườn nho?

Xem đáp án
5. Tự luận
1 điểm

Bài học tâm đắc nhất mà em rút ra từ câu chuyện?

Xem đáp án
6. Tự luận
1 điểm

Em hãy viết một đoạn văn (8–10 câu) trình bày suy nghĩ của em về bài học mà truyện “Con cáo và chùm nho” muốn gửi gắm.

Xem đáp án
7. Tự luận
1 điểm

Viết bài văn phân tích đặc điểm nhân vật cô Cecília Paim trong đoạn trích sau:

 […]

Không ai tặng hoa cho cô giáo tôi, cô Cecília Paim. Chắc là vì cô xấu quá. Nếu không có vết bớt trên mắt thì cô cũng không đến nỗi xấu lắm. Nhưng cô là người duy nhất thi thoảng vẫn cho tôi một xu để mua bánh ngọt vào giờ ra chơi.

Tôi bắt đầu nhòm vào các lớp khác và thấy các lọ thủy tinh trên bàn giáo viên đều đang cắm hoa. Chỉ có lọ của cô giáo tôi là vẫn trống trơn…

Mọi chuyện đang yên ổn thì Godofredo tiến vào lớp. Nó xin phép được nói chuyện với cô Cecília Paim. Tôi không biết có chuyện gì, chỉ thấy nó chỉ tay vào bông hoa trong lọ. Rồi nó đi. Cô giáo nhìn tôi buồn bã.

Lúc tan học, cô gọi tôi đến.

- Cô có chuyện cần nói với em, Zezé. Chỉ một phút thôi.

Cô lục lọi túi xách một lúc. Tôi dám chắc cô không thực lòng muốn nói chuyện với tôi và đang lục lọi đồ đạc để tìm dũng khí. Cuối cùng, cô cũng ra quyết định.

- Trò Godofredo đã kể với cô một chuyện rất xấu về em, Zezé. Chuyện đó có đúng không?

Tôi gật đầu.

- Về bông hoa đúng không ạ? Bạn ấy nói đúng, thưa cô.

- Chính xác thì em đã làm gì?

- Buổi sáng, em dậy sớm và ghé qua vườn trước nhà Serginho. Vì cổng không đóng kín, em đã lẻn vào hái trộm một bông hoa. Nhưng hoa nhiều lắm nên họ sẽ chẳng thấy mất mát gì đâu ạ.

- Ừ. Nhưng đó là hành vi không đúng đắn. Em không nên làm thế nữa. Chuyện không có gì nghiêm trọng nhưng nó vẫn là một kiểu trộm cắp.

- Không phải đâu, cô Cecília. Chẳng phải thế giới thuộc về Chúa sao? Chẳng phải mọi thứ trên thế giới này đều thuộc về Chúa sao? Thế thì hoa cũng thuộc về Chúa...

Cô giáo vô cùng ngạc nhiên trước logic của tôi.

- Đó là cách duy nhất, thưa cô. Ở chỗ em không có vườn. Hoa lại đắt... Mà em thì không muốn thấy lọ hoa trên bàn cô lúc nào cũng trống không.

Cô nuốt khan.

- Chẳng phải thỉnh thoảng cô vẫn cho em tiền để mua bánh ngọt sao ạ?

- Cô có thể ngày nào cũng cho em tiền. Nhưng em lại biến mất...

- Em không thể ngày nào cũng nhận tiền được...

- Tại sao không?

- Bởi vì vẫn còn những đứa trẻ nghèo khác chẳng mang gì để ăn.

Cô rút khăn mùi soa ra khỏi túi xách và kín đáo đưa lên chấm chấm đuôi mắt.

- Cô không thấy bạn Cú Nhỏ ạ?

- Cú Nhỏ là ai?

- Bạn gái da đen nhỏ nhắn cao ngang em được mẹ cuốn tóc lên trên đầu thành hai búi nhỏ rồi quấn dây lại ấy ạ.

- Ồ, phải rồi, ý em là Dorotília.

- Vâng, thưa cô. Dorotília thậm chí còn nghèo hơn em. Các bạn gái khác không thích chơi với bạn ấy vì bạn ấy nghèo và là người da đen. Vậy nên lúc nào Dorotília cũng lủi thủi một góc. Em đã chia cho bạn ấy cái bánh ngọt cô cho em.

Lần này, cô đứng đó áp khăn lên mũi một lúc lâu.

- Thỉnh thoảng, cô có thể cho bạn ấy thay vì cho em ạ. Mẹ bạn ấy là thợ giặt và có mười một người con. Tất cả đều còn bé. Thứ Bảy hằng tuần, bà em vẫn cho họ một ít gạo và đậu để giúp đỡ họ. Và em chia bánh cho bạn ấy vì mẹ đã dạy chúng em phải biết chia sẻ những thứ ít ỏi của mình với những người còn thiếu thốn hơn.

Giờ thì nước mắt tuôn rơi trên mặt cô.

- Em không cố ý làm cô khóc đâu ạ. Em hứa sẽ không trộm hoa nữa và em sẽ học chăm chỉ hơn.

(Trích “Cây cam ngọt của tôi”, José Mauro de Vasconcelos(*), Nhà sách Nhã Nam)

* Chú thích: José Mauro de Vasconcelos (1920 - 1984) là một nhà văn người Brazil. Sinh ra trong một gia đình nghèo ở ngoại ô Rio de Janeiro, lớn lên ông phải làm đủ nghề để kiếm sống. Nhưng với tài kể chuyện thiên bẩm, trí nhớ phi thường, trí tưởng tượng tuyệt vời cùng vốn sống phong phú, José cảm thấy trong mình thôi thúc phải trở thành nhà văn nên đã bắt đầu sáng tác năm 22 tuổi.

Cuốn tiểu thuyết mang màu sắc tự truyện “Cây cam ngọt của tôi” của José Mauro de Vasconcelos viết về cuộc sống trong một gia đình đông con qua lời kể của cậu bé Zezé tinh nghịch. Qua ánh mắt của cậu bé, cuộc sống có những điều đẹp đẽ giản dị lẫn những đau khổ phũ phàng.

Xem đáp án
© All rights reserved VietJack