Bộ 10 đề thi cuối kì 2 Tiếng Việt lớp 5 Chân trời sáng tạo có đáp án - Đề 7
7 câu hỏi
A. TIẾNG VIỆT (6,0 điểm)
1. Đọc hiểu văn bản (2,0 điểm)
Đọc văn bản sau và trả lời các câu hỏi:
ĐỒNG TIỀN VÀNG
Một hôm, vừa bước ra khỏi nhà, tôi gặp một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi, ăn mặc tồi tàn, rách rưới, mặt mũi gầy gò, xanh xao, chìa những bao diêm khẩn khoản nhờ tôi mua giúp. Tôi mở ví tiền ra và chép miệng:
- Rất tiếc là tôi không có xu lẻ.
- Không sao ạ. Ông cứ đưa cho cháu một đồng vàng. Cháu chạy đến hiệu buôn đổi rồi quay lại trả ông ngay.
Tôi nhìn cậu bé và lưỡng lự:
- Thật chứ ?
- Thưa ông, thật ạ. Cháu không phải là một đứa bé xấu.
Nét mặt của cậu bé cương trực và tự hào tới mức tôi tin và giao cho cậu đồng tiền vàng.
Vài giờ sau, trở về nhà, tôi ngạc nhiên thấy một cậu bé đang đợi mình, diện mạo rất giống cậu bé nợ tiền tôi, nhưng nhỏ hơn vài tuổi, gầy gò, xanh xao hơn và thoáng một nỗi buồn:
- Thưa ông, có phải ông vừa đưa cho anh Rô-be cháu một đồng tiền vàng không ạ?
Tôi khẽ gật đầu. Cậu bé nói tiếp:
- Thưa ông, đây là tiền thừa của ông. Anh Rô-be sai cháu mang đến. Anh cháu không thể mang trả ông được vì anh ấy bị xe tông vào, gãy chân, đang phải nằm ở nhà.
Tim tôi se lại. Tôi đã thấy một tâm hồn đẹp trong cậu bé nghèo.
(Theo Truyện khuyết danh nước Anh) 
(0,5 điểm). Câu chuyện trên có những nhân vật nào?
Người kể chuyện (tác giả) và cậu bé bán diêm.
Người kể chuyện, cậu bé bán diêm và em trai của cậu.
Người kể chuyện, cậu bé bán diêm và Rô-be.
Người kể chuyện, tác giả và cậu bé bán diêm.
B
(0,5 điểm). Điều gì ở cậu bé bán diêm khiến nhân vật “tôi” tin và giao cho cậu bé đồng tiền vàng?
Cậu khoảng mười ba, mười bốn tuổi.
Cậu gầy gò, rách rưới, xanh xao.
Nét mặt cương trực và đầy tự hào.
Người khách muốn cho tiền cậu bé nghèo.
C
3 (0,5 điểm). Vì sao khi trở về nhà, người khách lại ngạc nhiên?
Thấy Rô-be đang đợi mình để trả lại tiền thừa.
Thấy cậu bé đợi mình rất giống cậu bé nợ tiền.
Được biết Rô-be sai em đem trả lại tiền thừa.
Cả hai lí do B và C.
D
(0,5 điểm). Vì sao Rô-be không tự mang trả tiền thừa cho khách?
Rô-be bị bệnh đang nằm ở nhà.
Rô-be bị tai nạn, đang nằm ở bệnh viện.
Rô-be bị xe tông gãy chân, đang nằm ở nhà.
Rô-be không thể mang trả ông khách được.
C
2. Luyện từ và câu (4,0 điểm)
(2,0 điểm). Gạch dưới từ ngữ có tác dụng liên kết câu trong đoạn văn dưới đây và cho biết biện pháp liên kết được sử dụng trong đoạn.
Một bức tranh thuỷ mặc ở ngay dưới chân núi. Đó là dòng suối Hiêu mát lành, nước trong vắt. Nước đổ về từ những con thác phía đại ngàn, tạo nên những thanh âm đậm chất núi rừng. Suối chảy qua những cánh đồng, những cọn nước đều đặn quay vòng để múc nước suối đổ vào đồng ruộng. Những cọn nước đã mang đến cho Pù Luông một vẻ đẹp hoang sơ, du khách rất thích đến đây để thưởng thức vẻ đẹp trong lành này.
Một bức tranh thuỷ mặc ở ngay dưới chân núi. Đó là dòng suối Hiêu mát lành, nước trong vắt. Nước đổ về từ những con thác phía đại ngàn, tạo nên những thanh âm đậm chất núi rừng. Suối chảy qua những cánh đồng, những cọn nước đều đặn quay vòng để múc nước suối đổ vào đồng ruộng. Những cọn nước đã mang đến cho Pù Luông một vẻ đẹp hoang sơ, du khách rất thích đến đây để thưởng thức vẻ đẹp trong lành này.
- Từ ngữ thay thế: đó.
- Lặp từ ngữ: nước, cọn nước.
(2.0 điểm). Điền vế câu và kết từ vào chỗ trống để tạo câu ghép.
a) Nếu em giới thiệu Pù Luông với bạn bè …………………………………………………
b) Vì người dân Pù Luông đôn hậu, mến khách ……………………………………………
c) Tuy Pù Luông còn hoang sơ …………………………………………………………….
a) Nếu em giới thiệu Pù Luông với bạn bè, em sẽ giới thiệu phong cảnh thơ mộng của Phù Luông.
b) Vì người dân Pù Luông đôn hậu, mến khách nên khách du lịch tìm đến nơi này ngày một đông hơn.
c) Tuy Pù Luông còn hoang sơ nhưng Pù Luông lại mang những nét đặc trưng, hấp dẫn.
B. TẬP LÀM VĂN (4,0 điểm)
(4,0 điểm). Viết bài văn tả một người mà em yêu quý nhất.
1. Viết được bài văn có bố cục đầy đủ, rõ ràng (2,5 điểm)
* Mở bài: Mỗi người trong chúng ta đều lưu giữ tình cảm quý trọng cho người thân yêu, với em đó chính là...
* Thân bài:
- Giới thiệu chung về người mà em yêu quý nhất là ai? Có quan hệ gì với em?
- Miêu tả ngoại hình của người đó(khuôn mặt, mái tóc, hàm răng, nụ cười, hình dáng...)
- Miêu tả tính cách người đó có gì khiến em yêu quý và học hỏi được từ họ.
- Có thể nêu một vài kỉ niệm nhỏ với người em yêu quý nhất, cảm xúc của em về kỉ niệm ấy, nó có ý nghĩa như thế nào đối với riêng bản thân em.
* Kết bài: Nêu cảm nghĩ của em về người mà mình yêu quý nhất đó, có thể rút ra lời hứa hoặc khẳng định vai trò quan trọng của người đó với mình.
2. Chữ viết đẹp, đúng chính tả, trình bày sạch đẹp, đúng quy định thể hiện qua bài viết. (0,5 điểm)
3. Sử dụng câu đúng ngữ pháp, dùng từ đúng nghĩa, rõ nghĩa và sử dụng đúng các dấu câu trong bài. (0,5 điểm)
4. Bài viết có sự sáng tạo: có cảm xúc, ý văn rõ ràng, lôi cuốn người đọc…(0,5 điểm)
* Tuỳ từng mức độ sai sót về ý, diễn đạt và chữ viết mà GV cho điểm phù hợp.
Bài làm tham khảo
“Cha ơi bóng cả cây cao
Che chở con những lao đao cuộc đời
Cha đưa cả tấm lưng gầy
Chở che con được tới ngày hôm nay”
Câu thơ trên là một trong những câu thơ tôi yêu thích. Quả đúng như vậy, cha chính là người vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi chúng ta.Tôi cũng thế, tôi cũng có một ông bố tuyệt vời. Bố tôi tên là An, tôi rất yêu quý và tự hào về bố.
Bố em năm nay đã ngoài 40 tuổi. Bố có dáng người cao, vạm vỡ. Khuôn mặt bố vuông nhìn rất phúc hậu. Làn da bố sạm đen vì làm việc nhiều dưới trời nắng. Em rất ấn tượng với đôi mắt bố. Đôi mắt ấy luôn hiền từ và ấm áp. Nhưng khi bố tức giận, đôi mắt ấy trở nên cương nghị vô cùng.Bố ăn mặc rất giản dị. Đôi bàn tay bố thô ráp, nhiều vết chai sạn vì công việc.
Sau giờ làm việc về, bố còn chăm bẵm cho khu vườn rau trước nhà. Bố cuốc đất, trồng cây rất giỏi. Những việc nặng sửa chữa trong nhà, một mình bố đều thực hiện được hết. Tuổi bố cũng đã cao, thi thoảng lại hay đau khớp, đau lưng nhưng bố thường nói với mẹ em rằng, dù cực khổ mấy cố gắng để chăm sóc cho các con được ăn học đến nơi đến chốn
Mặc dù chăm chỉ với công việc nhưng bố luôn dành thời gian quan tâm tới gia đình. Bố chưa bao giờ quên đốc thúc em học bà. Sinh nhật em năm nào bố cũng nhớ. Khi em bị ốm, bố cùng mẹ ngày đêm chăm sóc, nấu cháo cho em.“Công cha như núi Thái Sơn” câu ca dao ấy vẫn luôn đúng cho tới tận ngày nay. Bố luôn là người dạy em những điều hay lẽ phải. Em thầm cảm ơn bố đã dạy em lớn khôn và trưởng thành.
Em rất tự hào khi là con trai của bố, em sẽ luôn ghi nhớ những điều bố dạy bảo và sẽ cố gắng học thật giỏi để không phụ công ơn của bố.








