Đề cương ôn tập cuối kì 2 Tiếng Việt lớp 4 có đáp án - Phần Viết
11 câu hỏi
Viết đoạn văn tả một bộ phận của cây mà em đã quan sát.
Mẫu 1:
Cây bàng gắn bó với tuổi thơ trong những năm tháng đến trường. Bàng là loài cây thân gỗ, thân cây mọc thẳng đứng, hiên ngang giữa khoảng sân trường. Thân cây có vỏ màu nâu đậm, khá to, bằng vòng tay của chúng em. Vỏ cây mang vẻ sần sùi như những vết sẹo dài. Chúng em gọi đó là những vết tích mà sự khắc nghiệt của thời tiết ghi dấu ấn vào nó. Bàng khá cao, vươn mình đón lấy ánh nắng của tiết trời mùa hạ. Vào những ngày thu, vỏ bàng khô khốc, lần lượt xa cây trong niềm tiếc nuối. Ngày đông, thân bàng một mình trơ trọi giữa tiết trời giá rét, chống chọi với cái lạnh giá của thời tiết. Khi xuân về, bàng lại tràn sức sống, bàng đung đưa như mỉm cười vẫy gọi đón xuân sang.
Mẫu 2:
Nhìn từ xa, cây phượng như một chiếc ô khổng lồ màu xanh đốm đỏ. Thân cây màu nâu sẫm, xù xì đẫm những u bướu. Lại gần, em thấy những chiếc rẽ ngoằn ngoèo như đang uốn lượn trên mặt đất. Lá phượng thay đổi theo từng mùa trong năm. Mùa đông, cây rụng hết lá, phô ra những cành khẳng khiu như những bàn tay gân guốc đang ngửa xin chút gì của thời gian. Xuân sang, những giọt mưa phùn đã đánh thức các mầm non bé xíu. Chỉ sau một đêm, phượng đã khoác lên mình một chiếc áo mới màu xanh tuyệt đẹp. Từ lúc lá mơn mởn đến lúc kết nụ chẳng lâu là mấy. Nụ phượng đẹp lắm: bé bé xinh xinh như các cúc áo kết từng chùm trắng xoá. Xuân qua, hè về, phượng bắt đầu nở hoa. Mỗi bông phượng có năm cánh mỏng, màu đỏ rực. Hoa phượng có mùi hương chẳng giống loài hoa nào, một mùi hương mà chỉ đám học trò chúng em mới hiểu. Vào những ngày hè oi bức, còn gì thú vị hơn khi được vui đùa cùng đám bạn dưới gốc cây râm mát này cơ chứ!
Viết mở bài và kết bài cho bài văn miêu tả một cây mà em biết.
Mẫu 1:
- Mở bài:
Hè về, nắng trong vắt như mật ong, gió thoảng từng cơn oi nồng. Bọn học trò chúng em bận bịu với những bài ôn thi, những dòng lưu bút viết vội. Một hương vị mùa hè lan tỏa khắp trường. Mọi người vội nhìn ra sân: hoa phượng nở đỏ sân trường rồi. Nhìn cây phượng vĩ trồng giữa sân trường em, chúng em biết mùa hè đã thật sự đến.
- Kết bài:
Cây phượng già đã chứng kiến bao niềm vui nỗi buồn của chúng em. Mỗi lần phượng nở hoa, lòng em lại rộn ràng lên những cảm xúc khó tả. Đó là lúc em khi sắp phải xa mái trường, xa cây phượng. Mai đây lớn khôn, em luôn nghĩ về ngôi trường tiểu học, nhớ tới cây phượng già thân quen này.
Mẫu 2:
- Mở bài:
Ở trong nhà ông bà em có rất nhiều loại cây đẹp mang nhiều sắc đẹp khác nhau như: cây phong lan, cây hoa loa kèn, cây hoa mười giờ. Nhưng em thích nhất là cây Trạng Nguyên.
- Kết bài:
Cây Trạng Nguyên góp phần làm giảm ô nhiễm không khí, làm đẹp thêm cảnh sắc thiên nhiên. Em rất yêu quý cây Trạng Nguyên và em sẽ cố gắng chăm sóc cây thật tốt.
Viết bài văn miêu tả một cây ăn quả mà em yêu thích.
Trong vườn của ông nội trồng rất nhiều cây ăn quả cho các cháu nào là nhãn, vải thiều, thanh long, mít, na và có cả xoài. Em thích nhất cây xoài cát, nó gắn với em rất nhiều kỉ niệm.
Năm nay em đã học lớp 4, cây xoài ấy cũng được 9 năm, nó được ông trồng khi em mới tròn một tháng tuổi. Ông nội bảo cây xoài đó ông trồng kỉ niệm cho năm em chào đời. Thoáng chốc nó đã là một cây xoài to lớn sum xuê cành lá và mỗi mùa quả đều sai trĩu cành. Thân cây xoài to em ôm một vòng tay không hết, trên đó có hai cành xòe ra hai bên tạo thành hai ngã rẽ trái, phải. Chắc hẳn rễ của nó rất khỏe đâm sâu vào trong lòng đất lấy chất dinh dưỡng nuôi cây nên nó mới lớn nhanh dang rộng những tán lá xanh mơn mởn đón ánh nắng mặt trời.
Vào tháng ba hoa xoài nở rộ một màu vàng tươi khoe sắc cùng ánh nắng. Đến hè những quả xoài non bắt đầu lớn dần lên mỗi ngày. Buổi trưa oi bức em thường mắc võng dưới gốc cây nằm nghe loài ve, đàn chim ríu rít hót ca. Đặc biệt vào những ngày xoài chín, quả nào quả đấy đều thơm nức, hương bay thoang thoảng trong làn gió hạ đưa đi khắp không gian vườn nhà. Quả chín mọng màu vàng như màu của lúa mới được thu hoạch về, ăn vào ngọt lịm nơi cổ họng lưu giữ hương thơm. Mỗi ngày mẹ em thường hái xoài để làm món tráng miệng cho gia đình, đem biếu họ hàng và cô bác láng giềng ai nấy đều khen xoài rất ngon.
Em bao nhiêu tuổi là cây xoài bấy nhiêu năm, nhìn thấy nó là em lại nhớ đến ông nội, biết ơn ông đã dành cho em món quà đáng quý mà em yêu thích. Cây xoài sẽ mãi gắn bó với gia đình em.
Viết bài văn miêu tả một cây ở sân trường đã gắn bó với em và bạn bè.
Lớp học của em nằm ở góc trong cùng của hành lang tầng 3. Dù nắng hay mưa, hành lang trước lớp em vẫn khô mát và sạch sẽ. Đó chính là nhờ tán cây bàng mọc sát tòa nhà vươn ra che chắn cho.
Cây bàng ấy cao lớn lắm, ngọn cây còn vượt qua cả tầng 3, vươn lên tận tầng 4 của tòa nhà. Thân cây to bự, phải cả hai bạn học sinh cùng ôm mới xuể. Dù chẳng ai kể, em cũng biết là cây đã rất nhiều tuổi, bởi lớp da trên thân cây nhăn nheo, xù xì thành từng khe, rãnh, y như da bà cụ bán xôi trước cổng trường. Mặt thân cây sát tòa nhà, có những vết sẹo to như bàn tay, đó là vết còn lại của những cành cây bị cưa đi, tránh việc cành cây đâm vào hành lang lớp học. Những cành cây còn lại mọc ra các hướng khác thì được phát triển tự do. Cành nào cũng to như bắp chân, chắc nịch. Từ cành mẹ lại đẻ ra cành con, cành cháu. Cả họ hàng cành bàng ra sức vươn ra xa, bành trướng khắp nơi, tạo ra cái ô to khổng lồ. Lá bàng già to như bàn tay đang xòe ra, có dáng giọt nước. Những chiếc lá dày mình, màu xanh thẫm trông thật xinh xắn. Lá mọc khắp trên các cành cây, đan xen với nhau tạo ra một cái mái khổng lồ mà mưa không thể tạt, nắng không thể xuyên qua. Những giờ ra chơi đứng trên hành lang, chúng em thường vươn tay hái những chiếc lá gần nhất làm quạt hoặc làm mũ che nắng lúc trò chuyện. Biết chúng em thích, nên mùa xuân nào cành bàng cũng cố gắng chìa thêm về phía chúng em thêm nhiều chiếc lá mới cho chúng em chơi đùa. Suốt cả năm học, mỗi ngày chúng em đều cùng nhau vui chơi, sinh hoạt dưới bóng mát cây phượng. Từ những giờ giải lao, chào cờ, học thể dục… Chẳng lúc nào là cây bàng không che chở cho chúng em cả.
Em yêu cây bàng lắm. Chỉ mong sao cây lúc nào cũng mạnh khỏe, xanh tốt. Tiếp tục là mái ô xanh rợp trời của chúng em.
Viết bài văn miêu tả một cây mà em biết qua phim ảnh, sách báo.
Bơ là loại cây thân thuộc, được trồng từ lâu năm ở nước ta. Ấy thế mà em mới chỉ được thưởng thức hương vị tươi ngon của trái bơ chứ chưa được tận mắt ngắm nhìn cây bơ trông như thế nào. Và thật may mắn khi cuối tuần trước, em được xem một bộ phim tài liệu về quá trình trồng bơ, giá bơ và sản lượng xuất khẩu của loại cây này. Những thước phim quay cận cảnh quá trình bác nông dân trồng rồi chăm sóc cho cây bơ từ khi còn nhỏ xíu đến khi cây ra trái trĩu quả. Nhìn mà em thích thú vô cùng.
Theo bác nông dân kể trong bản tin thì cây bơ này đã trồng được hơn bốn năm. Nó cao lớn, vượt qua chiều cao 5 mét, với thân cây mạnh mẽ như bắp chân người lớn, che phủ bởi một lớp vỏ màu nâu xám hấp dẫn. Thân cây mọc thẳng đứng như cây tre, từ phần dưới lên đỉnh càng trở nên nhỏ dần. Tán cây bơ không quá rộng, với những cành dài khoảng 1 mét trở lên, tạo nên một cảm giác như bậc thang xoay vòng quanh thân cây, hướng lên những đỉnh cao của bầu trời. Số lượng cành chính mọc từ thân cây không nhiều, tạo ra khoảng cách rộng, tạo nên một hình ảnh độc đáo và thu hút.
Lá bơ có hình dáng giống như lá nhãn, nhưng lại lớn hơn một chút. Mỗi chiếc lá đều có màu xanh sậm, phủ đầy xung quanh các cành, tạo nên một khung cảnh rất tươi mới. Điều này làm cho những quả bơ nhỏ khi mới phát triển có thể khá khó phân biệt, nhưng khi chúng lớn lên, cuống quả kéo dài ra, tạo nên một diện mạo độc đáo khiến chúng như những đèn lồng xanh nổi bật giữa lá xanh rậm.
Quả bơ sáp to lớn như bàn tay, tròn trịa và hấp dẫn. Phần thịt bên trong có màu vàng xanh, chất cảm rất dẻo bùi và thơm ngon. Để tìm ra những quả bơ chín, người ta cần có một sự tinh tế đặc biệt, vì khi nhìn từ dưới lên, tất cả đều có màu xanh như nhau, tạo nên một bức tranh thú vị và phức tạp.
Xem bộ phim tài liệu, em không chỉ biết thêm về công dụng bổ dưỡng của trái bơ mà còn được ngắm nhìn quá trình lao động hăng say của người nông dân để tạo ra loại nông sản nổi tiếng này. Nhờ vậy em biết ơn và sẽ trân trọng những loại trái cây mà mình được thưởng thức mỗi ngày.
Đóng vai Sơn Tinh kể lại cuộc chiến đấu với Thuỷ Tinh hoặc đóng vai Thuỷ Tinh nói chuyện với Sơn Tinh khi mình thua trận (câu chuyện “Sơn Tinh, Thuỷ Tinh”)
Mẫu 1:
Ta là Sơn Tinh, vị thần núi Tản Viên, có phép thần thông dời núi và ngăn chặn thiên tai. Khi ta đang đưa nàng dâu mới của mình là Mị Nương trở về quê hương thì bỗng nghe từ xa tiếng đất đá rơi ầm ầm. Cơn địa chấn khiến đoàn rước dâu náo loạn. Mây đen và sấm chớp ùn ùn kéo đến như muốn xé toạc bầu trời. Ta lập tức sử dụng phép thuật để nâng cao mảnh đất dưới chân thành bức tường đá khổng lồ. Cùng lúc đó, dòng nước hung hãn cuồn cuộn tràn qua mặt đất. Nếu chỉ chậm một chút, ta và đoàn người đã bị cuốn trôi. Phía xa kia, Thủy Tinh với khuôn mặt tức tối, đôi mắt đầy thù hằn đang cưỡi trên đầu con sóng lớn tiến tới. Vừa đi, hắn vừa hô mưa, gọi gió dâng lũ lên cao. Lo cho an nguy của dân chúng nên Thủy Tinh dâng lũ cao bao nhiêu, ta lại dời núi cao bấy nhiêu để chặn cơn sóng dữ. Đồng thời, ta cũng hóa phép tạo ra hàng trăm con kênh nhỏ dẫn nước thoát ra ngoài. Chẳng mấy chốc mà mực nước đã giảm đi rõ rệt. Sau những trận giao tranh ác liệt trong vài tháng trời, cuối cùng Thủy Tinh cạn kiệt sức lực và phải lùi về biển. Còn ta lại cùng vợ mình trở về quê nhà để xây dựng cuộc sống mới.
Mẫu 2:
Ta là Thủy Tinh. Suốt bao năm nay, cứ đến cuối thu, ta lại chuẩn bị đem quân đi đánh Sơn Tinh - kẻ thù không đội trời chung của mình. Mối thù này, chúng ta đã kết với nhau từ rất lâu về trước. Hồi đó, ta từ biển xa vào đất liền để xin cưới nàng Mị Nương xinh đẹp, hiền dịu. Thế nhưng, sau khi ta vượt qua rất nhiều đối thủ, thì lại gặp phải đối thủ nặng kí cuối cùng là Sơn Tinh. Hắn ta có tài dời non lấp bể, nên không hề kém cạnh chút nào khi đứng với người có khả năng hô mưa gọi gió như ta. Thấy chúng ta ngang sức ngang tài, Vua Hùng đã ra quyết định là đưa ra thử thách về sính lễ. Ai mang đầy đủ các lễ vật đế trước thì sẽ cưới được vợ. Nhận thông tin, ta tức tốc trở về nhà chuẩn bị sính lễ. Tìm kiếm cả ngày lẫn đêm, không ngủ không nghỉ, ta cuối cùng cũng tìm đủ lễ vật. Ngờ đâu khi ta đến nơi, thì đám cưới của Sơn Tinh và Mị Nương đã tổ chức xong rồi. Vô cùng tức giận, ta liền gọi mưa đến, dâng nước lên làm thành mưa bão, nhấn chìm cả thành Phong Châu cho hả dạ. Nhưng chưa bằng lòng, ta còn kéo nước đuổi theo đoàn đưa dâu của Sơn Tinh để tấn công hắn. Nhưng hắn chẳng sợ hãi chút nào. Ta dâng nước đến đâu, hắn kéo đất cao đến đó. Hắn còn dựng núi, đắp lũy, đê để chặn thế tiến công của ta nữa. Hai chúng ta cứ thế đánh nhau suốt hằng tháng trời, cuối cùng do kiệt sức nên ta đành rút quân về trong tức giận. Từ đó về sau, năm nào ta cũng hành quân để tấn công Sơn Tinh cả. Dù chưa bao giờ thắng nhưng ta quyết sẽ không bỏ cuộc. Phải đánh đến bao giờ trả được thù xưa mới thôi.
Đóng vai Mi-lô thuyết phục cha cho mình tham gia lớp học chơi trống (câu chuyện “Nghệ sĩ trống”).
Sau một thời gian dài đắn đo suy nghĩ, tôi đã quyết định phải hành động vì ước mơ của mình. Tôi không thể nào tiếp tục chần chừ thêm nữa. Thế là, sau bữa tối, tôi đã xin phép được trò chuyện riêng với bố một cách nghiêm túc. Như cảm nhận được sự quyết tâm của tôi, bố đã gọi tôi vào phòng đọc sách - nơi bố vẫn thường tiếp các vị khách quan trọng đến nhà.
- Con muốn nói với bố điều gì, Mi-lô? - Bố tôi bắt đầu cuộc trò chuyện bằng chất giọng trầm ấm.
Ánh mắt sâu thẳm và dịu dàng của bố khiến tôi bỗng nhiên cảm thấy tự tin hơn hẳn. Tôi mạch lạc bày tỏ:
- Dạ bố ơi, con muốn xin bố cho con được học chơi trống với các bạn ạ.
Nói xong, tôi cúi gằm mặt xuống đất, hai tay bấu chặt lấy vạt áo, không dám nhìn bố. Cứ thế, tôi im lặng chờ một bản án từ bố của mình. Và rồi, một đôi tay ấm áp đặt lên bờ vai của tôi, giọng bố vang lên ấm áp và tin cậy:
- Con thật sự muốn trở thành một tay trống đến vậy ư? Mặc kệ việc con sẽ phải đối mặt với sự phê phán, quay lưng của mọi người vì đã đi ngược lại với truyền thống?
- Vâng ạ! Đó là ước mơ lớn nhất của con. Con có thể làm mọi điều, vượt qua mọi khó khăn để thực hiện nó bố ạ. - Thoạt đầu, giọng tôi còn run run, nhưng cuối cùng nó trở nên chắc chắn đến kì lạ.
Tôi đã chuẩn bị thêm những lời thuyết phục khác để tìm cách khiến bố đồng ý. Nhưng bất ngờ là, bố lại ôm chầm lấy tôi và nói rằng bố đồng ý. Có lẽ, bố cũng cảm nhận được khát khao chơi trống cháy bỏng ở bên trong tôi.
Đóng vai ông nhạc sĩ nói lên suy nghĩ khi nghe thấy lời thì thầm của bé Mai (câu chuyện “Ông Bụt đã đến”).
Chiều hôm qua, chậu hoa lan mà tôi chăm sóc bao lâu nay vừa nở hoa, thì đã bị một cô bé làm gãy mất. Thú thực, thoạt đầu tôi cũng có chút tức giận. Nhưng nghĩ đến dáng vẻ háo hức mỗi sáng chờ hoa nở và tiếng khóc nức nở bây giờ của cô bé, tôi lại chẳng còn thấy tức giận nữa. Tôi toan bước ra, nói với cô bé rằng không sao cả, và cô bé hãy cứ về nhà đi. Nhưng chợt, tôi nghe thấy lời cầu nguyện của cô bé: “Ông Bụt ơi, cứu con!”. Lời cầu nguyện ấy chứa đầy sự chân thành và niềm tin ngây thơ nhưng mãnh liệt của một cô gái nhỏ. Chắc hẳn, cô bé vẫn thường được mẹ kể về những câu chuyện cổ tích có các ông Bụt, bà Tiên hiện ra giúp đỡ người bị nạn. Thế là tôi đã quyết định không ra gặp cô bé nữa. Chiều tối, tôi bí mật ra chợ hoa, tìm kiếm bằng được một chậu hoa có ngồng hoa y như chậu hoa bị bé Mai vô tình làm gãy. Đặt chậu hoa mới thay vào vị trí cũ, tôi tự tưởng tượng ra niềm vui sướng của cô bé khi nhìn thấy hình ảnh này. Chắc hẳn, cô bé sẽ nghĩ rằng ông Bụt đã nghe thấy lời thỉnh cầu của mình. Cảm giác hạnh phúc khi bảo vệ được sự ngây thơ và trong sáng cho một cô bé nhỏ tuổi khiến tôi sung sướng vô cùng.
Viết đoạn kết thúc khác cho một câu chuyện đã đọc, đã nghe.
Mẫu 1: Câu chuyện “Vệt phấn trên mặt bàn”
Sau hai tuần, cuối cùng Thi Ca cũng quay trở lại đi học. Sáng hôm đó, em đến lớp từ rất sớm, cẩn thận dùng khăn ướt lau sạch vệt phấn trên mặt bàn và cả hộc bàn - nơi Thi Ca thường để tay vào. Sau vài phút thấp thỏm, hình dáng quen thuộc đã xuất hiện ở cửa lớp. Lấy hết can đảm, em chủ động nói lời chào với Thi Ca. Khi cậu ấy còn đang bất ngờ, em liền xin lỗi về chuyện lần trước. Nghe vậy, Thi Ca cười xòa và đưa cánh tay phải lên cho em xem. Cánh tay ấy trước đây bị bệnh nên cậu ấy phải giấu trong ngăn bàn và viết tay trái. Nhưng bây giờ thì không cần phải làm như vậy nữa, vì tay của cậu ấy đã được chữa khỏi rồi. Biết tin em mừng lắm, liền xin bắt tay cậu ấy để chính thức làm hòa. Từ ngày hôm đó, em và Thi Ca trở thành đôi bạn thân thiết, cùng nhau học tập chăm chỉ. Câu chuyện vết phấn kẻ bàn ngày trước giờ đây đã hoàn toàn chìm vào quá khứ rồi.
Mẫu 2: Câu chuyện “Cây khế”
Sau khi bị rơi xuống biển, người anh bị sóng đánh trôi dạt vào một hòn đảo hoang. Nơi đây không có một bóng người sinh sống. Người anh phải ăn trái cây rừng, uống nước suối để tiếp tục sống. Sau nhiều ngày, anh ta cảm thấy vô cùng hối hận vì hành động của mình. Tưởng như sắp hết hy vọng, thì một ngày nọ có chiếc thuyền đi ngang qua. Anh ta tìm cách báo hiệu cho người trong thuyền biết. Người anh được đưa về đất liền, gặp lại vợ và em trai liền cảm thấy vô cùng sung sướng. Những ngày tháng sau đó, người anh chăm chỉ làm ăn, sống hạnh phúc bên gia đình.
Viết thư điện tử cho một người bạn ở xa mà đã lâu em chưa gặp.
Mẫu 1:
Đến: ngocanh123@gmail.com
Chủ đề: Thư thăm bạn
Ngọc Anh thân yêu!
Hôm nay, mình mới có thời gian để ngồi viết là thứ này cho bạn. Gia đình bạn đã chuyển đến Đà Lạt được hai năm rồi. Mình rất thắc mắc về cuộc sống của bạn ở Đà Lạt. Bố mẹ bạn có khỏe không? Bạn đã quen được nhiều bạn mới chưa?
Còn mọi người trong gia đình đều khỏe. Công việc của bố mẹ mình vẫn bận rộn. Còn việc học tập của mình thì rất tốt. Học kì một vừa rồi, mình đã đạt danh hiệu học sinh xuất sắc đó. Cô giáo chủ nhiệm của lớp mình năm nay là cô Phương Anh. Cô mới chuyển đến trường mình được một năm thôi. Cô rất dịu dàng, quan tâm đến học sinh. Mình rất yêu quý cô. Cả lớp mình vẫn cùng nhau cố gắng học tập. Các bạn trong lớp thường hỏi mình về tình hình của bạn. Cả lớp đều rất nhớ bạn đấy. Mình cũng vậy.
Khi nào được nghỉ hè, bạn nhớ về thăm mình nhé. Thôi, thư mình viết đã dài, mình xin dừng bút tại đây. Chúng mình hãy cùng nhau cố gắng để có thể đạt được kết quả tốt trong học kì này nhé.
Bạn thân của cậu
Nguyễn Lan Anh
Mẫu 2:
Địa chỉ người nhận: phuonganh@gmail.com
Chủ đề thư: Kể lại buổi học của mình
Nội dung bức thư:
Dạo này, mình thường xuyên chăm chỉ luyện viết nên chữ đã đẹp hơn. Những buổi học ở trên lớp đều rất bổ ích. Các bạn trong lớp cũng hỏi thăm mình về bạn. Ai cũng tiếc nuối khi bạn chuyển đi, vì thiếu bạn lớp mình sẽ thiếu đi một cây văn nghệ tài năng. Năm học sắp tới, chúng mình đã là học sinh lớp 4. Tớ và bạn cùng nhau cố gắng để học tập tốt nhé.
Tạm biệt Phương Anh. Chúc cậu có một ngày thật vui vẻ
Dương.
Viết giấy mời để mời một bạn lớp bên tới dự buổi thi Hùng biện tiếng Việt do lớp em tổ chức.
Mẫu 1:
GIẤY MỜI
THAM DỰ BUỔI THI KỂ CHUYỆN SÁNG TẠO
Thân mời: Bạn Nguyễn Văn An, lớp trưởng lớp 4A1
Đến dự buổi thi Hùng biện tiếng Việt của lớp 4A2
- Thời gian: 14 giờ 30 phút, thứ Hai ngày 25 tháng 3 năm 2025.
- Địa điểm: Phòng học lớp 4A2
Rất vui đươc đón tiếp bạn!
Thay mặt tập thể lớp 4A2
Lớp trưởng
(Kí tên)
Đào Trung Anh
Mẫu 2:
GIẤY MỜI
THAM DỰ BUỔI THI KỂ CHUYỆN SÁNG TẠO
Thân mời: Bạn Nguyễn Ngọc Anh, lớp trưởng lớp 4A1
Đến dự buổi thi Hùng biện tiếng Việt của lớp 4A2
- Thời gian: 14 giờ 30 phút, thứ Hai ngày 12 tháng 4 năm 2025
- Địa điểm: Phòng học lớp 4A2
Rất vui đươc đón tiếp bạn!
Thay mặt tập thể lớp 4A2
Lớp trưởng
(Kí tên)
Nguyễn Mai Huyền








