Đề cương ôn tập cuối kì 2 Tiếng Việt lớp 4 có đáp án - Đề thi tham khảo số 4
10 câu hỏi
- GV cho học sinh đọc đoạn văn bản “Ngôi nhà của yêu thương (Trang 117 - SGK Tiếng Việt 4 tập 2 - Kết nối tri thức với cuộc sống). Đảm bảo đọc đúng tốc độ, thời gian 3 - 5 phút/ HS.
- Dựa vào nội dung bài đọc, HS trả lời câu hỏi: Nêu nội dung chính của bức thư?
- Đọc trôi chảy, lưu loát, ngắt nghỉ hơi đúng chỗ, tốc độ đạt yêu cầu đạt 4 điểm. Tùy theo mức độ đọc của học sinh mà giáo viên cho điểm.
- Trả lời câu hỏi: Nội dung chính của bức thư là gửi lời hỏi thăm, an ủi của bạn nhỏ về hoàn cảnh của các bạn nhỏ không có nhà để ở, thể hiện sự đồng cảm, cảm thương với bạn nhỏ không có nhà và nêu lên ước mơ để các bạn có một mái nhà để các bạn có thể chung sống.
Đọc đoạn văn sau:
THỎ TRẮNG TỐT BỤNG
(trích)
Sáng hôm sau, sói xám vừa mở cửa đã thấy một hộp quà xinh xắn trước mắt. A! Bên trong là một chú thỏ trắng mập mạp trắng muốt, trước ngực treo tấm biển viết dòng chữ “Thỏ trắng tốt bụng”.
- Tốt bụng gì mà tốt bụng, cứ làm món ăn sáng cho ta là tốt rồi. Nói đoạn sói há miệng định ngoạm thịt thỏ trắng. Thỏ trắng bỗng cất lời: “Em chào anh sói xám ạ”.
- Mi vừa gọi ta là anh hả?
- Vâng ạ, anh sói xám ơi, em là thỏ trắng tốt bụng.
Sói nhìn kĩ thì phát hiện ra trước mặt mình không phải là một chú thỏ thực sự, mà là một chú thỏ đồ chơi biết nói. Sói nhìn một hồi rồi bế thỏ trắng lên: “A, thỏ con đáng yêu quá. Còn gọi mình là anh sói xám nữa cơ đấy.”.
Bỗng thỏ trắng cất lời: “Anh dễ thương quá, em quý anh lắm!”. Sói nghe thế liền bật khóc vì xúc động. Nó vừa khóc vừa nói: “Mi... mi đang nói với ta phải không? Chưa từng có ai khen ta, yêu quý ta bao giờ.”.
Thỏ bảo: “Có sao đâu! Chỉ cần anh quan tâm đến mọi người, không làm điều xấu, chắc chắn sẽ có rất nhiều người yêu quý anh.”.
Sói gật đầu cái rụp. Từ đó, ngày nào sói cũng ở bên thỏ trắng.
Thỏ trắng tốt bụng rất biết quan tâm đến mọi người. Thấy bà dê núi chở một bó cỏ to, thỏ hỏi: “Bà dê núi ơi, bà có mệt không?”. Sói nghe thấy vội chạy lại giúp bà chở cỏ về nhà.
Thấy gấu xám bị ngã gãy chân, thỏ bảo: “Anh gấu đừng khóc nữa, để em giúp cho đỡ đau nhé.”. Sói lại vội cùng thỏ giúp gấu băng bó vết thương... Dần dần mọi người đều công nhận là sói xám đã trở nên tốt bụng rồi.
Sưu tầm
Sói mở hộp quà ra bên trong có gì?
Có một chú lợn hồng.
Có chú chó con tinh nghịch.
Có chú thỏ trắng mập mạp trắng muốt.
Có chú chim lông vàng.
C. Có chú thỏ trắng mập mạp trắng muốt.
Sói đã thay đổi như thế nào sau khi gặp được thỏ?
Sói quan tâm và yêu thương, giúp đỡ mọi người nhiều hơn.
Sói gian ác và hay nghĩ cách để hại các con vật khác.
Sói hiền lành, nhút nhát và chậm chạp.
Sói chơi đùa, hòa đồng với các con vật khác.
A. Sói quan tâm và yêu thương, giúp đỡ mọi người nhiều hơn.
Qua bài đọc trên, em rút ra được bài học gì?
Không nên chơi với những con vật nhỏ bé hơn mình.
Không nên làm những hành động gian ác với mọi người.
Phải yêu thương, quan tâm, giúp đỡ mọi người xung quanh.
Giúp đỡ mọi người để được mọi người yêu quý.
C. Phải yêu thương, quan tâm, giúp đỡ mọi người xung quanh.
Em hãy xác định chủ ngữ và vị ngữ trong các câu sau đây:
a) Sói nghe thế liền bật khóc vì xúc động.
.........................................................................................................................................
b) Sáng hôm sau, sói xám vừa mở cửa đã thấy một hộp quà xinh xắn trước mắt.
.........................................................................................................................................
a) Chủ ngữ là: “Sói”; vị ngữ là: “nghe thế liền bật khóc vì xúc động”.
b) Chủ ngữ là: “sói xám”; vị ngữ là: “vừa mở cửa đã thấy một hộp quà xinh xắn trước mắt”.
Em hãy tìm danh từ trong bài đọc trên theo bảng sau:
Ba danh từ chỉ vật | Ba danh từ chỉ thời gian |
………………………………………….. | …………………………………………. |
Ba danh từ chỉ vật | Ba danh từ chỉ thời gian |
hộp quà, tấm biển, chú thỏ đồ chơi | Sáng hôm sau, ngày, từ đó |
Em hãy đặt câu có sử dụng dấu ngoặc kép theo tác dụng sau:
a) Đánh dấu tên tác phẩm, tài liệu:
.........................................................................................................................................
b) Đánh dấu lời đối thoại:
.........................................................................................................................................
c) Đánh dấu phần trích dẫn trực tiếp:
.........................................................................................................................................
a) Tác phẩm “Trong lời mẹ hát” của tác giả Trương Nam Hương đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng em.
b) Thỏ trắng bỗng cất lời: “Em chào anh sói xám ạ”.
c) Bà ngoại em đã từng nói rằng: “Cháu của bà ngoan và giỏi lắm!”.
Em hãy viết đoạn văn giới thiệu về trường của em, trong đó có sử dụng trạng ngữ chỉ nguyên nhân:
Ngôi trường của em nằm ở một con ngõ nhỏ rất yên tĩnh. Vì ngôi trường rất cũ, gần đây, trường đã được cải tạo lại cho khang trang hơn. Trường có tòa nhà dạy học, khu thư viện, khu thể thao. Trong khuôn viên trường trồng rất nhiều cây xanh. Đẹp nhất là những luống hoa trồng dưới các cây cổ thụ, tạo nên một thảm hoa đủ màu sắc trông rất bắt mắt. Nhờ vậy, mà mỗi ngày đến trường em luôn cảm thấy vui vẻ và thích thú.
GIAI ĐIỆU QUÊ HƯƠNG
(trích)
Mênh mang giữa đất với trời
Khúc ca lúa chín là lợi óng vàng
Dệt lên tình khúc bậc thang
Âm vang, hùng vĩ bản làng quê hương.
Lãng Du Khách
- Viết đúng kiểu chữ thường, cỡ nhỏ (0,5 điểm):
· 0,5 điểm: viết đúng kiểu chữ thường và cỡ nhỏ.
· 0,25 điểm: viết chưa đúng kiểu chữ hoặc không đúng cỡ chữ nhỏ.
- Viết đúng chính tả các từ ngữ, dấu câu (3 điểm):
· Viết đúng chính tả, đủ, đúng dấu: 3 điểm
· 2 điểm: nếu có 0 - 4 lỗi;
· Tùy từng mức độ sai để trừ dần điểm.
- Trình bày (0,5 điểm):
· 0,5 điểm: nếu trình bày đúng theo mẫu, chữ viết sạch và rõ ràng.
· 0,25 điểm: nếu trình bày không theo mẫu hoặc chữ viết không rõ nét, bài tẩy xóa vài chỗ.
Em hãy viết đoạn văn đóng vai ông nhạc sĩ nói lên suy nghĩ khi nghe thấy lời thì thầm của bé Mai (câu chuyện “Ông Bụt đã đến”).
Bài làm tham khảo
Tôi là ông nhạc sĩ trong câu chuyện “Ông Bụt đã đến”. Buổi sáng, tôi đang viết nhạc thì thấy cô bé nhà bên đang ngắm những khóm lan, thỉnh thoảng tôi thấy cô bé còn bắt cả những con sâu cho cây. Tôi cảm thấy rất vui, vì sau bao nhiêu ngày chờ đợi thì những bông hoa lan ấy đã bung xòe rung rinh trong nắng sớm. Có lẽ, vì quá thích thú và yêu những bông hoa lan ấy mà cô bé ngắm nhìn và vuốt ve mãi nên đã vô tình làm gãy cành hoa lan. Tôi khẽ giật mình khi thấy cành hoa lan bị gãy làm đôi, nhưng tôi thấy cô bé còn có vẻ buồn hơn tôi. Những giọt nước mắt của cô bé bắt đầu rơi, khuôn mặt lo sợ. Ở trong nhà nhưng tôi vẫn nghe rõ lời mẹ cô bé yêu cầu cô bé sang nhà gặp và xin lỗi tôi. Quả thật, cô bé đã đến xin lỗi tôi. Trước khi cô bé gõ cửa nhà tôi, tôi đã nghe thấy lời thì thầm của cô bé: “Ông Bụt ơi, cứu con!”. Hôm sau, tôi đã quyết định mua một chậu lan mới thay cho chậu cũ. Cô bé nhìn thấy đã rất vui và nở một nụ cười thật tươi, khiến cho lòng tôi cũng trở nên nhẹ nhõm và khoan thai hơn hẳn. Khoảnh khắc đó tôi thấy cô bé thật đáng yêu. Tôi cảm thấy rất vui khi được trở thành “ông Bụt” thực hiện điều ước của cô bé.








