Đề cương ôn tập cuối kì 2 Tiếng Việt lớp 4 có đáp án - Đề thi tham khảo số 5
10 câu hỏi
- GV cho học sinh đọc đoạn văn bản “Lễ hội ở Nhật Bản” (Trang 127 - SGK Tiếng Việt 4 tập 2 - Kết nối tri thức với cuộc sống). Đảm bảo đọc đúng tốc độ, thời gian 3 - 5 phút/ HS.
- Dựa vào nội dung bài đọc, HS trả lời câu hỏi: Ở Nhật Bản, lễ hội nào được xem là lớn nhất, lâu đời nhất?
VỀ QUÊ
(trích)
Ngày ấy, cứ sau mùa gặt là đám trẻ con chúng tôi đầu đội nón cời, tay cặp chiếc rá đi nhặt nhạnh những bông lúa, hạt lúa còn sót hoặc rơi vãi trên đồng. Các bác, các chị thì tay liềm thoăn thoắt bứt gốc rạ về phơi khô để dành đun bếp. Sau vụ gặt, người làng để mặt ruộng trơ dưới nắng, đất nứt toác ra. Chờ mưa xuống, người ta mới dong trâu ra đồng cày bừa chuẩn bị cho vụ mới.
Dừng chân ở đầu làng, tôi nhìn quanh. Nơi đây ngày xưa là gốc đa già quanh năm tỏa bóng mát, nơi lũ trẻ con chúng tôi hay cho trâu lên nằm tránh nắng mùa hè và trong khi bầy trâu nằm hóng mát, miệng chầm chậm nhai “trầu” thì lũ trẻ con chúng tôi trần truồng, đen nhẻm vùng vẫy trên kênh, mương. Cây đa giờ không còn nữa. Thay vào đó là một cây bàng lớn đang tỏa bóng. Cũng không còn bóng trẻ con. Lũ trẻ giờ đâu còn mấy đứa phải chăn trâu, lội ruộng như chúng tôi thời xưa...
Quê xưa đã đổi thay nhiều. Nhà cao, ngói mới đẹp hơn. Nhịp sống hiện đại hơn. Nhưng mất mát cũng nhiều hơn. Về quê bây giờ, cây đa, bến nước, sân đình vắng bóng. Nét duyên quê, không ít truyền thống văn hóa đã phôi phai...
Theo Nguyễn Đại Duẫn - nongthonviet.com
Trước kia, sau mùa gặt, đám trẻ con thường làm gì? (0.5 điểm)
Thường chăn trâu thả diều và chơi các trò dân gian.
Thường lên đồng nhặt khoai lang, ngô.
Thường đi nhặt nhạnh những bông lúa, hạt lúa còn sót hoặc rơi vãi trên đồng.
Thường giúp đỡ bố mẹ mang thóc, rạ về nhà và phơi thóc ra sân.
Dừng chân ở đầu làng, tác giả đã nhận ra sự thay đổi gì?
Các nhà mới cao tầng mọc lên san sát nhau, mọi thứ hiện đại hơn xưa.
Cây đa già không còn, thay vào đó là cây bàng đang tỏa bóng mát.
Đường cái đã sạch sẽ, đường đất được thay bằng con đường bê tông to và đẹp.
Lũ trẻ con mải chơi các trò chơi dân gian xưa.
Câu chuyện trên nói lên điều gì?
Những kỉ niệm tuổi thơ của tác giả và sự thay đổi của quê hương.
Sự hiện đại đã thay thế sự mộc mạc xưa của quê hương.
Đất nước ngày một phát triển, cuộc sống của mọi người đã được cải thiện.
Đời sống của những người ở làng quê bây giờ đã khác.
Em hãy chỉ ra cách nhân hóa trong đoạn thơ sau:
Dừa ơi dừa! Người bao nhiêu tuổi
Mà lá tươi xanh mãi đến giờ
Tôi nghe gió ngàn xưa đang gọi
Xào xạc lá dừa hay tiếng gươm khua.
(Trích “Dừa ơi”- Lê Anh Xuân)
Chọn chủ ngữ thích hợp vào chỗ trống trong đoạn văn sau:
chị Đòn Gánh/ anh Trâu/ chim Họa Mi/ ông Mặt Trời |
Cả nhà ai cũng làm việc. Này nhé, ………….. to lớn theo bố đi cày,………….. dẻo dai giúp mẹ gánh mạ ra đồng. ………….. cũng làm việc, ông dậy từ sớm nấu ăn đỏ một góc trời phía đông rồi khoan thai cầm cây gậy làm bằng nắng vàng dắt mây trắng. Chị…………..nhởn nhơ đứng rỉa lông.
(Sưu tầm)
Em hãy viết thêm vị ngữ cho các câu sau:
a) Chiều chiều, mẹ tôi ....................................................................................................
.........................................................................................................................................
b) Màn đêm buông xuống, các con vật .............................................................................
.........................................................................................................................................
c) Mỗi khi thấy kẻ thù, thỏ con .........................................................................................
.........................................................................................................................................
d) Cuối tuần, em và đám bạn .........................................................................................
.........................................................................................................................................
Em hãy viết đoạn văn ngắn (từ 3 – 4 câu) có sử dụng dấu ngoặc đơn dùng để đánh dấu phần chú thích về một con sông mà em yêu thích:
GÒ ME
(trích)
Véo von điệu hát cổ truyền
(Tre thôi khúc khích, mây chim lắng nghe):
“- Hò... ơ... Trai Biên Hòa lụy gái Gò me
Không vì sắc lịch, mà chỉ vì mê giọng hò...”
Hoàng Tố Nguyên
Em hãy viết bài văn miêu tả cây đa ở gần nơi em sinh sống.
Gợi ý cho bạn
Xem tất cảNgân hàng đề thi








