Bộ 10 đề thi cuối kì 1 Tiếng Việt lớp 4 Chân trời sáng tạo có đáp án - Đề 5
9 câu hỏi
Đọc đoạn văn sau:
BA CON BÚP BÊ ĐẦU TIÊN
Ngày đó, gia đình tôi còn rất nghèo. Ba làm thợ mộc, mẹ làm ở vườn ươm, nuôi anh trai tôi đi học và tôi – một con bé lên năm tuổi.
Anh em tôi không có nhiều đồ chơi: vài mẩu đồ gỗ ba cho để xếp hình, mấy lọn tơ rối làm tóc giả để chơi biểu diễn thời trang mẹ xin ở xưởng. Hôm nào mà ba mẹ không bắt ngủ trưa là tôi phóng vọt sang nhà cái Ngọc hàng xóm chơi ké. Nhà nó rất giàu, có nhiều đồ chơi và đương nhiên, có cả những con búp bê. Lúc nào tôi cũng mong ước có được một con búp bê như thế. Một hôm cha tôi bảo:
– Hôm nay là ngày Nô-en, trước khi ngủ, con hãy cầu nguyện xin ông già Nô-en cho con một con búp bê. Điều ước sẽ thành sự thật.
Sáng hôm sau, tôi hét toáng lên sung sướng khi thấy trong chiếc tất tôi treo ở đầu giường ló ra một cái đầu búp bê. Tôi dốc ngược chiếc tất ra, không phải là một đâu nhé, mà có tới ba em búp bê: một bé trai bằng gỗ, một bé gái bằng vải tóc xoăn bạch kim và một bé gái nhỏ mũm mĩm bằng giấy bìa bồi. Có một mẩu giấy nhỏ rơi ra từ em búp bê trai và anh tôi đã đọc cho tôi nghe những lời như sau:
“Bé Giang thân mến!
Dù cháu chỉ xin ông một con búp bê nhưng vì cháu là một em bé ngoan nên ông đã cho cháu một gia đình búp bê. Hãy luôn ngoan và hiếu thảo cháu nhé!
Ông già Nô-en”
Mười lăm năm sau, tôi đã lớn khôn, đã trưởng thành. Anh tôi cho tôi biết sự thật về sự ra đời của những con búp bê.
Thì ra chẳng có một ông già Nô-en áo đỏ nào tặng quà cho tôi, mà có tới ba ông già Nô-en mặc áo màu đỏ là ba, mẹ và anh tôi. Tối hôm ấy, ba đã tỉ mẩn gọt đẽo khúc gỗ thành con búp bê trai; mẹ cần mẫn chắp những mẩu vải vụn thành bé búp bê; còn anh tôi, loay hoay cả buổi tối để làm xong con búp bê bằng bìa bồi…
Những ông già Nô-en của con ơi, con thương mọi người nhiều lắm!
(Theo Nguyễn Thị Trà Giang)

Bạn nhỏ đã nhận được gì?
Một con búp bê thật xinh.
Một gia đình búp bê.
Một chiếc tất chứa đầy đồ chơi đẹp.
Hai con búp bê.
B. Một gia đình búp bê
Ai đã gửi món quà cho bạn nhỏ?
Bố mẹ.
Bố, mẹ và anh trai.
Ông già Nô-en.
Những ông già Nô-en.
B. Bố, mẹ và anh trai.
Câu chuyện muốn nói với chúng ta điều gì?
Muốn được quà Nô-en hãy cầu nguyện xin ông gia Nô-en.
Muốn được quà Nô-en hãy là một người con ngoan hiếu thảo.
Thật là hạnh phúc khi được sống trong sự quan tâm, yêu thương của mọi người trong gia đình.
Hãy đặt chiếc tất ở đầu giường để nhận được quà từ ông già Nô-en.
C. Thật là hạnh phúc khi được sống trong sự quan tâm, yêu thương của mọi người trong gia đình.
Em hãy tìm các danh từ riêng và cho biết đâu là danh từ riêng chỉ tên địa phương, đâu là danh từ riêng chỉ tên địa danh:
Bắc Kạn có suối đãi vàng
Có hồ Ba Bể, có nàng áo xanh.
- Danh từ riêng chỉ tên địa phương: Bắc Kạn
- Danh từ riêng chỉ tên địa danh: Ba Bể.
Gạch chân dưới mỗi động từ có trong câu sau:
Mùa đông, bà tôi thường lấy những mảnh giẻ rách, bao tải cũ lót chỗ cho mèo nằm. (Lê Phương Liên) |
Mùa đông, bà tôi thường lấy những mảnh giẻ rách, bao tải cũ lót chỗ cho mèo nằm. (Lê Phương Liên) |
Câu sau có bao nhiêu tính từ? Đó là những từ nào?
Qua những ngọn cỏ ấu nhọn và sắc, tôi thấy màu trời trong xanh.
(Tô Hoài)
- Câu trên có 3 tính từ.
- Các tính từ là: nhọn, sắc, trong xanh.
Em hãy tìm sự vật được nhân hóa trong khổ thơ sau và cho biết tác giả nhân hóa bằng cách nào?
Trăng ơi… từ đâu đến?
Hay từ đường hành quân
Trăng soi chú bộ đội
Và soi vàng góc sân.
(Trần Đăng Khoa)
- Sự vật được nhân hóa: Trăng
- Tác giả nhân hóa bằng cách: nói với sự vật (trăng) như nói với người.
Nghe – viết
HẠT TÁO ĐÃ NẢY MẦM
(trích)
Mỗi sáng cô bé thì thầm trước chậu đất: “Hạt táo đang ngủ, mình sẽ tưới nước mỗi ngày để hạt táo thức dậy.”. Rồi một buổi sáng, có tiếng reo vui ngoài ban công của cô bé: “Chào bạn táo!”.
Theo Trương Huỳnh Như Trân
Chính tả
- Viết đúng kiểu chữ thường, cỡ nhỏ (0,5 điểm):
0,5 điểm: viết đúng kiểu chữ thường và cỡ nhỏ.
0,25 điểm: viết chưa đúng kiểu chữ hoặc không đúng cỡ chữ nhỏ.
- Viết đúng chính tả các từ ngữ, dấu câu (3 điểm):
Viết đúng chính tả, đủ, đúng dấu: 3 điểm
2 điểm: nếu có 0 - 4 lỗi;
Tùy từng mức độ sai để trừ dần điểm.
- Trình bày (0,5 điểm):
0,5 điểm: nếu trình bày đúng theo mẫu, chữ viết sạch và rõ ràng.
0,25 điểm: nếu trình bày không theo mẫu hoặc chữ viết không rõ nét, bài tẩy xóa vài chỗ.
Tập làm văn
Em hãy tưởng tượng đoạn kết mới cho truyện cổ tích “Sọ dừa”.
Luyện tập
- Trình bày dưới dạng một bài văn, tưởng tượng cái kết mới cho câu chuyện “Sọ dừa”, trình bày bài sạch đẹp, rõ ràng: 6 điểm.
- Tùy từng mức độ bài viết trừ dần điểm nếu bài viết không đủ ý, trình bày xấu, không đúng nội dung yêu cầu.
Gợi ý chi tiết:
Mở đầu:
- Giới thiệu câu chuyện mà em muốn tưởng tượng: Sọ dừa.
Triển khai:
- Gặp mọi người, chàng tỏ vẻ buồn tủi vì không tìm thấy vợ.
- Nhìn vẻ mặt buồn rầu của chàng, phú ông và hai cô chị liền đến an ủi chàng.
- Hai cô chị thì đưa mắt nhìn nhau, thầm mừng cho mục đích của mình đã thành công tốt đẹp. Nhưng họ vẫn giả vờ khóc lóc, thương cho cô em mút của mình.
- Sọ Dừa gọi vợ từ trong buồng bước ra.
- Hai cô chị tưởng hồn ma cô út hiện về. Họ rú lên.
- Cô út ôm cha thật chặt và nàng kể cho cha nghe âm mưu định cướp chồng của hai chị gái.
- Nghe chuyện, Phú ông vô cùng tức giận, định đánh hai đứa con gái lớn nhưng nàng út xin cha tha cho các chị. Sau chuyện đó, hai cô chị đã thay đổi tính nết.
- Ít lâu sau, cô út sinh hạ được một bé trai. Từ đó, ngôi nhà của Sọ Dừa lúc nào cũng đầy ắp tiếng nói, tiếng cười.
Kết thúc:
- Nêu cảm nghĩ của em về điều đã tưởng tượng ra.
Bài làm tham khảo
Cứu được vợ rồi, Sọ Dừa rất vui. Hai vợ chồng mừng mừng tủi tủi ôm lấy nhau. Nhưng khi về đến nhà, Sọ Dừa không đưa vợ ra gặp mặt mọi người mà chàng giấu vợ trong buồng.
Gặp mọi người, chàng tỏ vẻ buồn tủi vì không tìm thấy vợ. Nhìn vẻ mặt buồn rầu của chàng, phú ông và hai cô chị liền đến an ủi chàng. Phú ông nói: “Con à, con đã đỗ trạng nguyên. Giờ đây đáng lẽ vợ chồng con phải vui mừng đoàn tụ, con gái út ta số phận thật hẩm hiu, chẳng chờ được ngày con vinh quy bái tổ. Hẳn dưới suối vàng, nó cũng mừng cho con. Thôi, con hãy bớt đau buồn”. Phú ông nhìn con rể mà lòng buồn rười rượi. Ông thấy thương cho con rể và cô con gái út vốn đẹp người đẹp nết. Còn hai cô chị thì đưa mắt nhìn nhau, thầm mừng cho mục đích của mình đã thành công tốt đẹp. Nhưng họ vẫn giả vờ khóc lóc, thương cho cô em mình số phận hẩm hiu và trách Sọ Dừa sao lâu trở về, khiến em gái mình sầu muộn. Nhìn họ khóc lóc mà Sọ Dừa càng thêm ghét. Chàng thấy họ thật đáng sợ. Để cho hai cô chị diễn xong màn kịch của người chị thương em gái thì Sọ Dừa mới gọi vợ từ trong buồng bước ra. Nhìn thấy cô út, hai người chị đờ cả người. Họ tưởng hồn ma cô út hiện về. Họ rú lên. Nhưng cô út từ tốn đi lại: “Các chị đừng sợ. Em đã không chết, nhờ các thứ chồng em dặn đem cho nên đã thoát nạn”. Phú ông nhìn thấy con gái, mừng rỡ chạy đến, ôm chầm lấy con. Cô út ôm cha thật chặt và nàng kể cho cha nghe âm mưu định cướp chồng của hai chị gái. Nghe xong câu chuyện, Phú ông vô cùng tức giận, định đánh hai đứa con gái lớn nhưng nàng út xin cha tha cho các chị. Trước tấm lòng vị tha và nhân hậu của cô út, hai người chị vô cùng xấu hổ. Họ hứa sẽ thay đổi tính tình.
Từ đó, vợ chồng Sọ Dừa sống hạnh phúc. Ít lâu sau, cô út sinh hạ được một bé trai. Từ đó, ngôi nhà của Sọ Dừa lúc nào cũng đầy ắp tiếng nói, tiếng cười. Có thể thấy, đây là kết thúc viên mãn cho câu chuyện “Sọ dừa”.







