2048.vn

(Ngữ liệu ngoài sgk) Bức tranh (trích)
Đề thi

(Ngữ liệu ngoài sgk) Bức tranh (trích)

A
Admin
VănLớp 122 lượt thi
13 câu hỏi
Đoạn văn

Bức tranh (trích)

(Nguyễn Minh Châu)

“Tôi có tính hay lãng quên những việc không đáng quên một chút nào, nhưng ông trời vốn dĩ phủ bẩm cho tôi một trí nhớ đôi lúc chớp lóe lên, có thể nhìn thấy rõ một ngày trong đời của tôi hồi sáu bảy buổi, như nhìn vào một bức ảnh cũ. Thế là tôi đã nhận ra được người thanh niên làm nghề cắt tóc đó. Đúng, chính là người chiến sĩ đã “thổ” tranh cho tôi, tám năm về trước. Ôi chao, lúc ấy, tôi chỉ muốn có một cái mặt nạ, hoặc bé xíu lại như một hạt đậu, trên cái ghế cắt tóc. Tôi biết nói thế nào để các bạn có thể cảm thụ được cái cảm giác phạm tội của tôi lúc ấy nhỉ? Có bao giờ bạn dọn nhà không? Khi người ta phải thay đổi chỗ ở, có những thứ đồ đạc. tưởng mất biển từ lâu, lục lợi, tìm kiếm khắp vẫn không thấy, thì tự nhiên lòi mặt ra tận trong góc tù, dưới gầm giường. Có những thứ đồ vật vô nghĩa. Có những thứ nhắc tới một chút kì niệm đẹp đẽ. Có những thứ gọi lên một câu chuyện chẳng hay ho gì, tưởng đã quên hắn cái chuyện đó thì bây giờ cái đồ vật lại từ xó xinh, bụi bặm, từ trong xó tối từ từ bỏ ra, cái vật vô tri lại thủ thỉ nói chuyện với anh, khiển trách anh, lên án anh.

Tại sao ngày ấy tôi đã không đưa “tấm ảnh” đến cho gia đình anh? Tại sao tôi không giữ lời hứa? Mà tôi vẫn còn nhớ, tôi đã hứa với anh và cả với tôi nữa, đinh ninh và hùng hồn lắm, và cũng thực tâm lắm chứ? Trong cái đêm ấy, khi tôi ngồi bên anh trên phiến đá giữa khu rừng bên nước bạn, giá có phải chạy qua làn đạn của địch, hay băng qua ngọn lửa, thì tôi cũng quyết định sẽ vượt qua, để đưa tấm hình về trao tận tay những người trong gia đình anh, để đền đáp chút ít tấm lòng độ lượng quá lớn lao nhưng lặng lẽ mà anh đã đối xử với tôi. Lúc ấy, mắt tôi đã rưng rưng khi nghe kể chuyện ở ngoài này, bà mẹ anh đang nhầm tưởng anh đã hi sinh. Và buổi sáng hôm sau,  lúc chia tay nhau, tôi lại còn hứa đi hứa lại, để cho anh trở về thật yên tâm và tôi lại còn nhớ, tôi đã nắm tay nhiều lần không nở rồi, tôi ôm anh, rồi thật là giả dối chua, tôi lại còn hôn anh nữa, trước khi lên đường đi chặng tiếp. Từ bữa đó, tôi đi bộ nòng rã gần ba tháng thì ra đến Hà Nội. Ngày đó, khi đặt chân về đến Hà Nội, tôi vẫn còn mang ý định đến thăm nhà anh ngay, và mang theo bức vẽ đến. Nhưng chỉ sau một tuần lễ, tôi đã thiết lập được với cái xã hội hậu phương chung quanh những mối quan hệ mới, cái không khí chiến trường tự nhiên nhạt nhòa đi, cái mối nhiệt tâm của lúc còn ở trong đó vơi bớt đi - không, đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh! Tôi phải nhận rằng, chỉ sau một tuần lễ, được bè bạn sành sỏi nhất trong nghề đánh giá bức kí họa thật cao, tôi liền lờ quên cái người mẹ đang ôm ấp mối đau khổ vì ngộ nhận con trai đã hi sinh đang ở ngay trong thành phố, tôi liền đóng gói bức kí họa chung với những bức tranh đem đi dự triển lãm Việt Nam ở nước ngoài. Ý vào ngày giờ đi quả cấp bách, tôi cũng không kịp nghĩ đến việc tới thăm bà mẹ anh nữa!

Có những lúc con người ta không còn chỗ trú nấp. Đó là cái lúc ngồi ngửa mặt lên chiếc ghế, tôi nhận ra anh một cách chắc chắn, biết không thể nào nhầm được nữa! Tôi chỉ còn mong anh không nhận ra tôi. Không, nhất định anh phải nhận ra chứ, khuôn mặt tôi gần mười năm nay chụp ảnh thấy ít thay đổi lắm. Mà cái mặt mình chỉ cách mặt anh có mấy tấc. Cặp mắt anh lại đang nhìn xói vào cái mặt tôi đang được bàn tay anh dằn ngửa ra. Da mặt tôi cứ dày lên. Tôi nhắm mắt, rồi mở mắt. Mỗi lúc mở mắt, tôi không thể nhìn đi đâu khác cặp mắt anh. Trời ơi, có lẽ tôi ngồi trên ghế cắt tóc ở cái quán này đã một nửa thế kỉ? Chốc nữa, sắp tới, anh sẽ làm gì tôi đây?”

(Trích Bức tranh - Nguyễn Minh Châu, theo isach.info)

1. Tự luận
1 điểm

Đoạn trích trên được kể theo ngôi thứ mấy? Người kể là ai?

Xem đáp án
2. Tự luận
1 điểm

Đoạn truyện được kể theo trình tự thời gian như thế nào?

Xem đáp án
3. Tự luận
1 điểm

Đoạn trích gồm các nhân vật nào? Tìm các chi tiết nhận diện mỗi nhân vật.

Xem đáp án
4. Tự luận
1 điểm

Vì sao nhân vật “tôi” cảm thấy xấu hổ, tự dằn vặt khi gặp lại người chiến sĩ năm xưa?

Xem đáp án
5. Tự luận
1 điểm

Trong đoạn trích, có sự đối lập nào giữa chiến trường và hậu phương?

Xem đáp án
6. Tự luận
1 điểm

Tâm trạng nhân vật “tôi” khi ngồi trên ghế cắt tóc được thể hiện qua những chi tiết nào? Ý nghĩa?

Xem đáp án
7. Tự luận
1 điểm

Các câu văn in đậm trong đoạn trích được viết theo kiểu câu gì (theo mục đích nói)? Nêu tác dụng của kiểu câu đó trong việc khắc hoạ nhân vật “tôi”.

Xem đáp án
8. Tự luận
1 điểm

Tìm một chi tiết diễn tả tâm trạng của “tôi” khi đối diện với người thợ cắt tóc ở thời điểm hiện tại. Từ đó, nhận xét tính cách của nhân vật “tôi”.

Xem đáp án
9. Tự luận
1 điểm

Anh/chị hãy nêu suy nghĩ của mình về câu: “Có những lúc con người ta không còn chỗ trú nấp” .

Xem đáp án
10. Tự luận
1 điểm

Cảm nhận của anh/chị về chủ đề chính của đoạn trích.

Xem đáp án
11. Tự luận
1 điểm

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ), phân tích diễn biến nội tâm của nhân vật “tôi” trong đoạn trích ngữ liệu văn bản “Bức tranh” của Nguyễn Minh Châu.

Xem đáp án
12. Tự luận
1 điểm

Anh/ chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích văn bản ngữ liệu “Bức tranh” của Nguyễn Minh Châu.

Xem đáp án
© All rights reserved VietJack