Đề thi thử vào 10 môn Ngữ Văn - Năm 2025 - Trường THCS Thọ Lộc (Huyện Phúc Thọ) Lần 2 có đáp án
7 câu hỏi
BÔNGHOANƯỚC
Chuyên chìm vào giấc ngủ. [...] Một cơn mơ dịu dàng và náo nức đến với nó. Bà nó hiện về trong khu vườn nhà xào xạc tiếng lá. Bà mỉm cười với nó và thầm thì: "Có một loài hoakỳdiệunở tronglòngnước.Aiháiđượcbônghoađósẽtrởthànhngườiđẹpnhấtvàthông minhnhất".Chuyênníuáobàhỏi:"Aisẽháiđượchởbà?".Bànói:"Ngườinàodũngcảmvì người khác sẽ hái được". Nó hỏi: "Thế cháu có là người dũng cảm không?". Bà nó gật đầu: "Bà tin cháu là người dũng cảm". Trong giấc mơ, Chuyên nhìn thấy từ dưới lòng nước của đầm làng tỏa sáng. Đấy là ánh sáng của bông hoa nước. Nó chạy đến bờ đầm và từ từ lội xuốngnước. Càngđến giữa bờđầmánh sáng từ dướilòngnước càng tỏa lênrực rỡ.Chuyên sung sướng. Nó đưa tay xuống nước về phía ánh sáng phát ra. Bỗng từ trên bờ tiếng mẹ nó gọi nó gấp gáp: "Chuyên ơi! Chuyên ơi! Chuyên ơi!".
Chuyêngiậtmìnhtỉnhgiấc.
- Chuyênơi!Chuyên!
Từtrêngiường,tiếngmẹnógọi.Nótỉnhngủhẳn.
- Mẹgọiconà?
- Dậyđi,mẹđauquá,dậygiúpmẹ.
Chuyênvộivàngngồidậy.Nótụtkhỏigiườngvàđếnbêngiường mẹ.
- Mẹlàmsaothếmẹ?Chuyênlolắng hỏi?
- Có lẽ mẹ sắp sinh em bé - Mẹ nói và thở nặng nhọc - con lấyquần áo và áo mưa cho mẹ. Đi đâu? Chuyên hoảng hốt.
- Mẹphảiđếntrạmxá.Congiúpmẹđi.
Chuyênhấptấpchuẩnbịquầnáovàáomưachomẹ.Mẹgượngngồidậykhoácáomưa và nói:
- Conđưamẹđi!
- Vâng!
Chuyên trả lời mà ngườinórun bầnbậtvìsợhãi.Bênngoài,giónhư mộtcái roikhổng lồ đang quất nát cây cối. Khi hai mẹ con Chuyên vừa bước đến cửa thì mẹ kêu lên và quỳ xuống. Chuyên hoảng hốt ôm lấy mẹ
- Mẹơi!Mẹlàmsao thế?
- Mẹ...mẹđauquá!-Mẹhổnhển-Conơi...
- Mẹ! - Chuyên kêu lên. Nó vừa sợ vừa thương mẹ. Mẹ cố đứng lên. Nhưng mẹ như không thể nào bước đi được. Mẹ ôm bụng và thở, mồ hôi tứa đầy trên trán.
- Mẹkhôngthểđiđược...conạ.
- Làmthếnàobâygiờhởmẹ? [...]
- Mẹkhôngthểđếntrạmxáđược.Giọngmẹyếuớt,đứtquãng.Conphảiđếntrạmxágọi bà Quy đến đỡ cho mẹ...
Nghe mẹ nói vậy, Chuyên run lên. Nó không thể nào đến đỏ được. Nó chỉ là cô bé gái chín tuổi. Làm sao nó dámđi một đoạn đường gần một ki-lô-mét trong đêm bão lớn như thế này.Khôngcóaigiúpnólúcnày.Nhànó ởcáchlàngquáxa.Bốnóthầukhuđấtnàyđểlàm lògạch.Thángnàybắtđầuthángmưabão,bốChuyểnkhônglàmgạch,màrathịxãlàmthuê. Chuyên ngồi bên mép giường hoang mang. Đôi mắt nó mở to hoảng sợ.
- Mẹ chết mất con ơi - Mẹ kêu lên và vật vã trên giường - Con đi đi, đi gọi bà Quy... Ngheđếnđó,Chuyênòakhóc.Nókhócvìsợhãi,vìlosợmẹnóvàvìbấtlực.-Conđiđi.
Đừng sợ - Mẹ Chuyên gượng ngồi dậy - Con mặc áo mưa vào. Nào đi đi, con. Chuyên vẫn ngồibấtđộngvànứcnở.Cơnđausinhnởlàmmặtmẹbạctrắngvàméomó.Tócmẹrũrượi.
- Mẹsắpsinhbé.Nếukhôngcóbàđỡemcon...emcon...chếtmất,Chuyên ơi!
Chuyênnín.Nóbànghoàngnhìnmẹ.Baothángngàyrồi,nómongđợingàyemnórađời.Nóao ướcmộtđứaem."Emcon...chếtmất".Câunóiđócủamẹlàmnóchợttrởnêncứngrắn
- Consẽđi.Conđi ngay.
Chuyênnóivàhấptấpđứngdậy.Nókhoácáomưavàđộichiếcmũlácủabốnó.
- Hãygiúpmẹ...đừngsợ...connhé!
Chuyênbậmmôi,gậtđầu.Nóbướcracửa.Gióùavàonhưxôngãnó.Ngọnđènphụttắt
-Mẹ!
Chuyên kêu lên.Nónhắmmắtlại.Chỉ chốc lát,mưađã hắtướtđẫmchiếcáo mưacủa nó. - Đi đi con - Giọng mẹ nó từ bóng tối vọng ra - Đừng sợ. Hãy vì em bé của con.
Nó bước ào ra sân. Gió như nhấc bổng nó lên. Cây cối gào thét trong vườn. Khi bước lêntrênmặtđê,nónhưngạtđivìgió.Nếukhôngcóchớp,nókhôngthểnhìnthấymặtđê.Cả thếgianmênhmôngtốiđenvàmưagiógàorúnhưchỉcómộtmìnhnó.Mộtmìnhđứabégái chín tuổi nhỏ nhoi, bấm chân, chuệch choạng bước. Đã mấylần nó định quayngoặt chạyvà về nhà. Những lúc đó, hình ảnh mẹ nó và gương mặt nhợt nhạt, méo mó giọng nói hổn hển "Em con... chết mất" lại hiện về.
Chuyênđãđếntrạmxálúcnàomànócũngkhôngbiết.Khichớplóelênthìnónhận ra trạm xá xã đã ở trước mặt. Nó sướng đến lạnh người. Nó quáng quàng chạy vào sân trạm xá. Khu nhà chìm trong mưa.
[...]Đếngầntrưathìbốnóvề.Khibốvừaxuấthiệnởcửathìnókêulên"Bố!Mẹsinhembé rồi" và ngất đi. Nó đã quá mệt mỏi và sợ hãi.
Vàgiấcmơđêmqualạitrởvềvớinó.Nótừtừđưatayvàolòngnước.Nơiđangtỏara mộtthứánhsángdiệukỳ.Nhữngngóntaybébỏngcủanóchạmvàobônghoanước.Nóngắt bônghoavà bướcđi.Nắngngậptrànquanh nó.Vàcứsau mỗibướcđi,nólạiđẹpthêmlộng lẫy. Nó đã trở thành người đẹp nhất và thông minh nhất.
(NguyễnQuangThiều,Tuyểntập,NXBVănhọc,1917)
Xác định ngôi kể cho câu chuyện? Chuyện có mấy nhân vật? Ai là nhân vật chính?
Xác định một phép liên kết hình thức có trong đoạn trích in đậm. Chỉ rõ từ ngữ dùng để liên kết?
Tìm, xác định một biện pháp tu từ trong những câu văn sau: “Chuyên bậm môi, gật đầu. Nó bước ra cửa. Gió ùa vào như xô ngã nó. Ngọn đèn phụt tắt.” và nêu tác dụng?
Chi tiết “bông hoa nước” trong văn bản trên có những ý nghĩa gì?
Nêu nội dung của văn bản trên, từ đó em rút ra cho mình những thông điệp gì ?
Bông hoa nước là một truyện ngắn đặc sắc của nhà văn Nguyễn Quang Thiều. Trong văn bản trên, nhân vật Chuyên hẳn đã để lại cho em nhiều ấn tượng. Hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích đặc điểm nhân vật này.
Em hãy viết bài văn nghị luận bàn về ý nghĩa của câu nói: “Gia đình là nơi sự sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ kết thúc”.
Gợi ý cho bạn
Xem tất cảNgân hàng đề thi








