Bộ 10 đề thi cuối kỳ 2 Văn 11 Kết nối tri thức cấu trúc mới có đáp án - Đề 1
7 câu hỏi
I. Đọc hiểu (4,0 điểm)
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi bên dưới:
ANH ĐỘC THOẠI TRƯỚC CON ĐƯỜNG
(Đoàn Trọng Hải)
(1) Con đường lơ lửng chân trời
Con đường dài hơn số phận
(2) Đã bao lần bóng anh mất hút
Đã bao lần tâm hồn anh bệnh tật
Đã bao lần anh ngã gục trên đường
(3) Nhưng trước con đường
Bàn chân anh vẫn bước
Như trước cuộc đời
Anh mãi còn có em
(4) Anh không sợ gai cuộc đời găm vào chân đau đớn
Anh không sợ nỗi cô đơn trong suốt cuộc hành trình đơn độc
Anh chỉ sợ gặp lại những dấu chân mìn
Những dấu chân quen đã bước trên con đường hôm trước
Những dấu chân mở ra những lối mòn
Những dấu chân làm tâm hồn anh rách rưới
Những dấu chân khép lại cánh cửa cuộc đời
(5) Anh sẽ là anh khi bước trên đường
Những dấu chân đằng sau không còn dấu vết
Những dấu chân cỏ lấp đầy trổ hoa nước mắt
Phía trước anh là những bước lối ban mai
(6) Anh sẽ là anh với những chuyến đi dài
Con đường trước anh là hơi thở
Anh yêu từng dấu chân mới mẻ
Như yêu cuộc đời và như đã yêu em.
(Tạp chí Quân đội, số 1033, tháng 3-2024, trang 37)
(0,5 điểm) Xác định nhân vật trữ tình của bài thơ trên.
(0,5 điểm) Chỉ ra những hình ảnh diễn tả sự đau đớn, thất bại của nhân vật trữ tình ở đoạn thơ (2).
(1,0 điểm) Phân tích hiệu quả của biện pháp tu từ lặp cấu trúc: “Anh sẽ là anh…” ở đoạn thơ (5) và (6).
(1,0 điểm) Xác định ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh “con đường” được sử dụng trong bài thơ.
(1,0 điểm) Anh/Chị có đồng tình với suy nghĩ: “Anh chỉ sợ gặp lại những dấu chân mình” của tác giả không? Vì sao?
(2,0 điểm) Từ nội dung bài thơ ở phần đọc hiểu, anh/ chị hãy viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) bàn luận về vấn đề luôn là chính mình.
(4,0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích, đánh giá bài thơ sau:
Gửi mẹ
(Lưu Quang Vũ)
Trên đời chẳng ai lo cho ta bằng mẹ
Cũng chẳng ai ta làm khổ nhiều như mẹ của ta
Mẹ ơi nếu con được sống lại tuổi thơ
Con sẽ chẳng bao giờ mải chơi trốn học
Đứa con trai nhiều lỗi lầm ương ngạnh
Sẽ không lần nào làm mẹ xót xa.
Ước mẹ trẻ hoài như buổi mới gặp cha
Ước con được sống suốt đời bên mẹ
Mẹ muốn ăn cá thu con chẳng nề xuống bể
Chẳng ngại lên ngàn kiếm đọt măng mai
Nhưng xứ sở ta quân Mỹ tới rồi
Cùng bạn bè con lên đường đuổi giặc.
Mẹ vui vẻ gánh lấy phần khó nhọc
Việc cơ quan, việc Đảng, việc nhà
Đánh Pháp năm xưa, đánh Mỹ bây giờ
Quen vất vả, mẹ quản gì sương nắng.
Đêm nay con nằm rừng xa gió lạnh
Mẹ nghỉ chưa hay mẹ thức rồi?
Suốt một đời chưa có lúc nghỉ ngơi
Nghĩ thương mẹ, giận quân thù quá đỗi.
Lo trước mọi điều mẹ thường ít nói
Mắt tin yêu nhìn thấu tận đường xa
Mọi giả dối quanh co mọi tàn bạo hận thù
Đều nát vụn trước mắt hiền của mẹ.
Dầu cuộc đời là con đường dài thế
Con sẽ đi qua mọi đèo dốc chông gai
Bằng đôi chân của mẹ, mẹ ơi!
1969
(Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi, Nhà xuất bản Hội Nhà văn, trang 123-124)
Chú thích: Lưu Quang Vũ (1948 - 1988) là một nghệ sĩ tài năng trên nhiều lĩnh vực: Thơ, văn, kịch, họa... Ông được đánh giá là nhà viết kịch xuất sắc nhất của nền kịch Việt Nam hiên đại. Bên cạnh đó, ở lĩnh vực thơ, ông cũng có những đóng góp giá trị. Thơ Lưu Quang Vũ không chỉ giàu cảm xúc mà còn đậm tính triết lý và cũng đầy suy tư, trăn trở về con người, về thời đại. Với các tập thơ: “Hương cây - Bếp lửa” (in chung với Bằng Việt), “Mây trắng của đời tôi”, “Bầy ong trong đêm sâu”, “Di cảo”…, Lưu Quang Vũ đã định hình một phong cách thơ độc đáo của một người cầm bút tài hoa và trách nhiệm với cuộc đời, với Đất nước.
Gợi ý cho bạn
Xem tất cảNgân hàng đề thi








