Bài tập phát triển năng lực Tiếng Việt lớp 4 Tuần 20 có đáp án
Đề thi

Bài tập phát triển năng lực Tiếng Việt lớp 4 Tuần 20 có đáp án

A
Admin
Tiếng ViệtLớp 41 lượt thi
0 câu hỏi
Đoạn văn

* KHỞI ĐỘNG

Nếu em là giọt sương, em cảm thấy như thế nào khi được đọng trên những chiếc lá? Viết 2 – 3 câu nói về suy nghĩ của em.

Trả lời:

Nếu em là giọt sương, em sẽ cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc khi được đọng trên những chiếc lá. Em sẽ tận hưởng cảm giác mát lạnh, trong trẻo và ngắm nhìn thế giới xung quanh từ một góc nhìn mới mẻ. Em sẽ cảm nhận được sự sống tươi mát của thiên nhiên.

* ĐỌC

Đọc câu chuyện sau và thực hiện các yêu cầu:

Câu chuyện của giọt sương

Tôi là một giọt sương của trời. Trên trời, tại một vài đám mây, gia đình tôi sống hạnh phúc bên nhau. Vì là em út trong nhà nên tôi được cưng chiều từ nhỏ. Tôi rất ham chơi và muốn đi đến bất cứ nơi đâu. Tuy thế, mẹ không cho tôi đi chơi lâu hơn khi bình minh đã lên và cũng không cho phép tôi xuống mặt đất.

Nhưng tính tôi bướng bỉnh lắm. Tôi thực sự muốn xuống mặt đất. Ngày qua ngày, ước ao ấy càng cháy bỏng. Có lẽ do thấy các anh, chị tôi đã được xuống đó nên tôi rất tò mò muốn biết họ đã đi đâu. Cuối cùng, tôi quyết định một lần nữa năn nỉ mẹ, mẹ đành miễn cưỡng cho tôi xuống mặt đất chơi.

Một cuộc hành trình mới đến với tôi. Nơi tôi hạ cánh là một khu vườn đẹp tuyệt vời. Đó là vẻ đẹp quyến rũ của hoa hồng và muôn loài hoa khác. Tôi bắt đầu say đắm hương sắc của khu vườn, trở nên mê mải từ lúc nào. Khi du ngoạn đã mệt, tôi vội vã đi tìm kiếm chỗ nghỉ chân. Tôi chạy đến những đoá hoa rực rỡ, nghĩ rằng họ sẽ yêu quý tôi bởi tôi là giọt sương lóng lánh. Nhưng đáng tiếc là họ lại xua đuổi tôi. Tôi tìm đến một bông sen:

– Bạn ơi, tôi có thể nghỉ chân ở đây được không?

– Bạn hãy vào đây với tôi. Tôi luôn đón chào những vị khách đến nhà. – Bông sen trả lời.

Thế là, tôi và bông sen trò chuyện rất vui vẻ, tôi cảm thấy may mắn khi có một người bạn như sen, người có thể chia sẻ niềm vui và nỗi buồn cùng với tôi.

Sáng sớm, bình minh lên cùng ánh mặt trời. Tôi chào tạm biệt bông sen. Vừa lăn ra khỏi cánh hoa, tôi bất ngờ thấy toàn thân đang bốc hơi. Lúc đó, tôi mới hiểu anh chị tôi cũng đã bốc hơi như thế nào. Tôi không được gặp mẹ, không được trò chuyện với sen nữa, nhưng ít nhất cuối đời, tôi vẫn có một người bạn tốt và đạt được ước mơ của mình. Tôi thấy mình thật hạnh phúc. Tôi chỉ kịp nói với sen rằng:

– Cảm ơn bạn đã đón nhận tôi. Tôi sẽ mãi mãi nhớ tình bạn của chúng ta.

(Theo Phạm Hằng Vân)