Soạn Văn 9 CTST Nhân vật lí tưởng trong kết thúc của truyện cổ tích thần kì có đáp án
3 câu hỏi
Đoạntríchlàphầncuốicủabàiviết “Nhânvậtlítưởngtrongkếtthúccủatruyệncổtíchthầnkì”,cáctácgiả Bùi Mạnh Nhị, Nguyễn TấnPhátđãbànvềsựxuấthiệnvàpháttriểncủanhânvậtlítưởngtrongtruyệncổtíchthầnkì.
Theo tácgiảbàiviết, kếtthúccủatruyệncổtíchthầnkìphảnánhướcmơgìcủaquầnchúngnhândân? (Những) ướcmơấythườngđượcthểhiệnnhưthếnào qua cáchkếtthúccủatruyệncổtíchthầnkì?
Kếtthúccủatruyệncổtíchthầnkìphảnánhướcmơcủaquầnchúngnhândân, nhữngthứmàhọkhông bao giờcóđược. Ướcmơấythườngđượcthểhiện: nhânvậtkếthôn, lênngôi, sốnghạnhphúc, cảnhvậtvàcảnhvật, cuộcsốngxungquanhcũngthayđổi, tươisáng.
Bànvềkiểunhânvậtđộilốtngườixấuxí, tácgiảbàiviếtchorằng: Đạođức, tàinăngcủakiểunhânvậtđộilốtngườixấuxílàđộnglựcgiúphọkhôiphụcsựtươngứnghàihòagiữacáibêntrongtốtđẹpvớicáibênngoài. Em cóđồng ý với ý kiếnđókhông? Chọnvídụtừmộttruyệncổtíchthầnkìđãhọcđểlàmrõquanđiểmcủaem.
- Em đồng ý với ý kiếntrên.
- Vídụnhưtruyện cổ tíchSọDừa:
+ Đâylàmộtbétraikhôngchânvàkhôngtay, duynhấtchỉcómỗimộtcáiđầunhìnnhưsọdừa, nêncậubéđượcđặtlàSọDừa. Khi SọDừalên 7-8 tuổithìcuộcsốngngàycàngkhókhănhơn.
+ Nhưng cậulạilàđứa con ngoanbiếtgiúpđỡgiađình. Khi mẹnóiSọDừarằngnhàcànglúccàngnghèovàkhôngbiếtlấygìđểnuôiSọDừanữa, khôngbiếtrồicuộcsốngcủahaimẹ con ta sẽrasao. SọDừaliềnnóivớimẹ: “mẹyêntâm con lớnrồi con sẽđi ở đợchonhàphúhộkiếmtiềnnuôimẹ”.
+ Hànhtrìnhlàmchonhàphúôngvàlấyđượcvợ:Tuy SọDừamanghìnhhàixấuxínhưnglạivôcùngnhanhnhẹnvàhoạtbát, nênkhixinđi ở đợchonhàphúông, ban đầuphúôngkhôngnhậnnhưngsaumộthồitínhtoánthiệthơn, thấySọDừanuôicơmđỡtốnnênnhậnSọDừa. SọDừahàngngàyđềuđưatrâuđiănđồng xa, nhìn con nào con nấyđềubéotốtvàkhỏemạnh, phúônglấylàmmừnglắm, càng tin tưởngSọDừahơn. Nhà phúôngcóbacô con gáinhưngchỉcócôútlàdịudàng, nếtna, hay nhậnviệcmangcơmchoSọDừa. SọDừanóivớimẹmìnhmuốnlấy con gáiphúông, vìthương con mẹSọDừacũng qua thưachuyện. PhúônglấylàmđiềunựccườilắmnhưngkhôngtừchốithẳngthừngmàtháchSọDừamangthậtnhiềusínhlễlàvàngbạcchâubáuthìphúôngmớigả con gáicho. SọDừavốndĩlàtiênxuốngtrầngianđểthửlòng con người, vìvậySọDừabiếnđượcnhiềuvàngbạcđểlàmsínhlễ.Hai côchịnhàphúôngthấySọDừaxấuxí, khácngườithìđãlắcđầubĩumôikhôngthèmnhìn, chỉcómỗicôútlàgậtđầuđồng ý. Sau khilấyđượcvợSọDừatrởvềhìnhhàilàmộtchàngtraituấntú, thôngminh.
= > Qua đây ta thấy được đạođức, tàinăngcủakiểunhânvậtđộilốtngườixấuxílàđộnglựcgiúphọkhôiphụcsựtươngứnghàihòagiữacáibêntrongtốtđẹpvớicáibênngoài.
Cáchthểhiệnkhátvọngcônglítrongvănbản “Thúy Kiều báoân, báooán” cógìtươngđồngvàkhácbiệt so vớicáchthểhiệnkhátvọngnàytrongtruyệncổtíchthầnkì?
| Thúy Kiều báoân, báooán | Truyệncổtíchthầnkì |
Giốngnhau | Đềuhướngđếncuộcđấutranhgiữacáithiệnvàcáiác, ướcmơcủanhândânlaođộngvềcôngbằngtrongcuộcsống. | |
Khácnhau | Thúy Kiều đượcTừ Hải (anhhùng) cứugiúpkhỏiphận long đong, bạcnổi. | Đượccácthếlựcthầnlinh, ôngBụt, ôngTrờigiúpđỡđểthoátkhỏinhữngkhókhănvềđờisốngvậtchất, tinhthần. |
