Soạn Văn 9 Cánh diều Viết truyện kể sáng tạo có đáp án
5 câu hỏi
Truyệnkểsángtạo
Truyệnkểsángtạolàmộtvănbảntựsự, ở đó, ngườikể (cóthểlànhânvậttrongtruyện – ngôithứnhất, hoặcngườingoàicuộc – ngôithứba) kểlạimộtcáchsángtạonhữngsựviệcdiễnra ở mộtkhônggian, thờigiannàođó, gắnvớinhữngnhânvậtcụthể. Thông qua câuchuyện, tácgiảthểhiệnquanđiểm, suynghĩ, tháiđộcủamìnhvềnhữngvấnđềcủađờisống. Trong truyện, bêncanhlờikể, còncónhữngcâu, đoạnvănmiêutả, biểucảmđểlàmnổibậtđặcđiểmcủanhânvậthoặcbốicảnh, đồngthờibộclộcáinhìn, tìnhcảm, cảmxúccủangườikểvàcủachínhnhàvăn. Truyệnkểsángtạocóthểlàmộtcâuchuyệnhoàntoànmớihoặcmôphỏngmộttruyệnđãcónhưngđiềuchỉnh, thayđổicác chi tiết, sựviệc, nhânvật,… theo ý tưởngcủangườikể.
Viếttruyệnkểsángtạolàtạolậpmộtvănbảntựsựcóyếutốhưcấuvàcótínhnghệthuậtnhấtđịnh. Khácvớicácvănbảnnhưnhậtkí, hồikí, bảntườngtrình,…, truyệnchophépngườiviếttưởngtượngnhữngsựviệc, con ngườikhôngcóthật (vídụ: thầntiên, ma quỷ,…) hoặcchỉcómộtphầnsựthật (vídụ: SựtíchHồGươm). Nhưng dùhưcấunhưthếnàothìtruyệnvẫnluônđặtranhữngvấnđềcủađờisống con người. Vìthế, việcsángtạoracáctìnhhuống, sựviệc, chi tiết, nhânvật (con người, con vật, thần, thánh…),…chỉlàphươngthứcđểngườiviếtgửigắmnhữngthôngđiệpvềcuộcsống. Đócóthểlàmộtbàihọcvềđạolí, lốisống hay mộtquanniệm, mộtgócnhìnvềthiênnhiên, xãhội, con người.
Đểviếttruyệnkểsángtạo, cácemcầnlưuý:
- Mụcđíchviếttruyệnkểsángtạolàgì? Truyệnhướngtớiđốitượngngườiđọcnào?
- Truyệnkểviệcgìhoặcmôphỏngtruyệnnào? Ai sẽlàngườikểchuyện?
- Cau chuyệndiễnra ở đâu (khônggian), vàothờiđiểmnào (thờigian)? Truyệncónhữngnhânvậtnào? Ai lànhânvậtchính?
- Truyệnmởđầu, diễnbiếnvàkếtthúcrasao?
- Cầnđưacácyếutốmiêutả, biểucảmvàonhữngđoạnnàotrongtruyệnvàđểlàmgì?
Hãynhậpvaimộttrongbanhânvật: Me-ri, cha dượnghoặcmẹ Me-ritrongvănbản “Vụcảitrangbấtthành” (trích “Sơ-lốcHôm” củaĐoi-lơ) đềkểlạicâuchuyệntrongphần (3)củavănbản.
a) Chuẩnbị
- ĐọclạivănbảnVụcảitrangbấtthành, chú ý phần (3) củavănbản.
- Xácđịnhngườikể: Me-ri, cha dượnghoặcmẹ Me-riđểchuyểnlờikểchophùhợpvớingôikể.
b) Tìm ý vàlậpdàn ý (vídụngườikểlà Me-ri)
- Tìm ý chobàiviếtbằngcáchđặtvàtrảlờicáccâuhỏi:
+ Nội dung chínhcủaphần (3) kểvềviệcgì?
=> Nội dung chínhcủaphần (3) kểvềviệcvạchtộicủaHômđốivớiUyn-đi-banh.
+ Nếulà Me-rikểlạithìlờivănvà chi tiếtcâuchuyệnphảithayđổinhưthếnào?
=> Nếulà Me-rikểlạithìlờivănvà chi tiếtcâuchuyệnphảithayđổitheocáchnhìnnhận, đánhgiácủa Me-rinhư: Uyn-đi-banh thumìnhtrongghếbành, đầugọcxuống, sụpđổhoàntoànkhingheHômkểlạitoànbộsựviệc,…
+ Cầntạolạitìnhhuốngvàsắpxếplạicâuchuyệnnhưthếnàotheolờikểcủa Me-ri?
=> Theo lờikểcủa Me-ricầntạolạitìnhhuốngvàsắpxếplạicâuchuyện: Đề Me-rinhìnthấydángvẻ, tháiđộcủaUyn-đi-banh trướcrồimớivàocâuchuyện, …
+ Lựachọnhoặcbổ sung các chi tiếtmiêutả, biểucảmvàocâuchuyệnthếnào?
=> Các chi tiếtmiêutả, biểucảmcầnđượcbổ sung vàocâuchuyệnđểnêulênđượctâmtrạngcủa Me-rikhichữngkiếnsựviệc: sựngỡngàngchứngkiếnsựviệc,…
- Lậpdàn ý chobàiviếtbằngcáchsắpxếpcác ý đãtìmđượctheobốcụcbaphần:
Mởbài | Nêubốicảnhcâuchuyện: Khi HômvạchtộicủaUyn-đi-banh, Me-riđãcómặtvàchứngkiếncảnhcuối. |
Thân bài | Kểtómtắtlạisựviệc qua lờikểcủaHôm (trang 15-16), vídụ: + TôinhìnthấyUyn-đi-banh thumìnhtrongghếbành, đầugọcxuống, sụpđổhoàntoànkhingheHômkểlạitoànbộsựviệc. + Hoárahắn (Uyn-đi-banh) đãlừadốitôibằngcách: lợidụngsựđồngloãcủavợlàmẹtôi, cùngtìnhtrạngcậnthịnặngcủatôi, đểđónggiảlàmHót-mơ En-giôvàtántỉnh, tỏtìnhvớitôi. + … |
Kếtbài | Nêusuynghĩcủa Me-risauvụviệc. Vídụ: Tôihoàntoànngỡngàngtrướcâmmưucủaông cha dượngvàrấtcảmơnHômđãgiúpmìnhlàmsángtỏvụviệc, tránhđượcmộtsailầmkhủngkhiếptrongđời. |
c) Viết
Viếtvănbảntruyệntheodàn ý. Trong khiviếtcóthểđiềuchỉnh, bổ sung các chi tiếthoặccácyếutốmiêutả, biểucảmmiễnlàhợplí.
* Bàivănthamkhảo
- Nhậpvai Me-ritrongvănbản “Vụcảitrangbấtthành” (trích “Sơ-lốcHôm” củaĐoi-lơ) đềkểlạicâuchuyệntrongphần (3) củavănbản.
Tôilà Me-ri, sốngcùngmẹvà cha dượng. TôicóvịhônphulàHót-mơ En-giônhưngđãbịmấttíchvàođúnghômcửhànhhônlễ. TôiđãtìmđếnthámtửHômvànhờgiúpđỡ. Hôm nay, tôiđếnnhàthámtửđểxemkếtquảtìmngườiđếnđâu.
Vừađếncửa, tôiđãnghethấytiếngnóicủaHôm ởtrongphòngvọngra.Nhìn qua khecửa, tôithấyUyn-đi-banh (cha dượngtôi) đangthumìnhtrongghếbành, đầugọcxuống, sụpđổhoàntoànkhingheHômkểlạitoànbộsựviệc.Hoárahắn (Uyn-đi-banh) đãlừadốitôibằngcách: lợidụngsựđồngloãcủavợlàmẹtôi, cùngtìnhtrạngcậnthịnặngcủatôi, đểđónggiảlàmHót-mơ En-giôvàtántỉnh, tỏtìnhvớitôi. Hắnđãcảitrangthànhmộtngườiđànôngkhác, luônphảiđeokínhmàuđểcheđậycặpmắtvốnthânquen, đeorâutócgiả, biếngiọngnóithôngthườngthànhmộtgiọngnóithìthâmkhónghe. HắnđãthànhcôngtrởthànhmộtanhchàngHót-mơÊn-giôđểgạtrangoàilềtấtcảnhữngđốithủlăm le tántỉnhtôi. Tôiđã tin tưởngvàđínhhônvớigã. Thậtđángthươngchotôi!
Nghe hếtcâuchuyệncủaHôm, tôiđẩycửađivào, nhìnchằmchằmvàogã cha dượng. Tôithậtsựkhôngdám tin vàosựthậtnày. Gã cha dượngnhìnthấytôiliềnhốthoảng, sợhãibỏchạyrakhỏicănnhàcủaHôm. TôirấtcảmơnHômđãgiúpmìnhlàmsángtỏvụviệc, tránhđượcmộtsailầmkhủngkhiếptrongđời.
- Nhậpvai cha dượngtrongvănbản “Vụcảitrangbấtthành” (trích “Sơ-lốcHôm” củaĐoi-lơ) đềkểlạicâuchuyệntrongphần (3)củavănbản.
Tôi, cha dượngcủa Me-ri. Tôiđãkếthônvớimộtgóaphụhơntôirấtnhiềutuổichỉvìtàisảncủabà.
Cô con gáicủavợtôirấttốtbụng, rộngrãinênđãđểchotôisửdụngsốtiềnấy. Đốivớinhữngngườithuộctầnglớpnhưtôithìsốtiềnđóquảlàcũngđángkể. Nếumấtđisốlợitứcthicuộcđờitôicũngsẽkhácnhiều, thànhthửtôiphảicốgắngđểduytrì. Nhậnthấyhônnhâncủacôgáilàmốiđedoạđốivớikhoảnthunhậpmộttrămbảngmộtnăm, tôigiữrịtcôgáitạinhà, ngănngừacôkếtgiaovớinhữngbạnbècùngtranglứa. Nhưng tôisớmthấyđâykhôngphảilàgiảipháplâudài. Côgáiđãphảnứngđểđòiquyềnlợichínhđáng, cươngquyếtđòithamgiavũhội. Đếnđây, tôibènnghĩrakếhoạchkhác. Lợi dụngsựđồngloãcủavợcùngtìnhtrạngcậnthịnặngcủacôgái, tôicảitrangthànhmộtngườiđànôngkhác, luônphảiđeokínhmàuđểcheđậycặpmắtvốnthânquen, đeorâutócgiả, biếngiọngnóithôngthườngthànhmộtgiọngnóithìthâmkhónghe. Trướccặpmắtcậncủa con gáimình, tôinghiễmnhiêntrởthànhmộtanhchàngHót-mơÊn-giôđểgạtrangoàilềtấtcảnhữngđốithủlăm le tántỉnh Me-riđángthương. Me-riđãbịlừagạtvàđínhhônvớitôi. TôinhữngtưởngđãthànhcôngvớikếhoạchcủamìnhnhưHôm - thámtửđãvạchtrầnkếhoạchxấu xa đó. Vìquásợhãi, tôiđãbỏchạyrakhỏicănnhàcủaHôm.
Sau vụđó, tôiđãânhậnvôcùngvàđếncầuxin Me-rithalỗichomìnhvàhứasẽkhôngxuấthiệntrướcmặt con bénữa. Me-rithánhthiệnđãđồng ý thalỗichotôi. Chuyểnrangoại ô sống, tôicốgắngsửađổibảnthânmìnhvàsốngmộtcuộcđờitốtđẹphơn.
d) Kiểmtravàchỉnhsửa
- Đọclạivănbảnđãviếtvàđốichiếuvớidàn ý đãlậpđểxácđịnhnhữngnội dung cònchưađúng, bịsóthoặctảnmạn, lạcrangoàiphạm vi đềtài, chủđềcủatruyện. Chú ý sửdụngngôikểvàđiểmnhìnđểkểlạisựviệc, diễnbiếnvàlờivănchophùhợpvớingôikể; các chi tiếtmàmìnhđã “sángtạo” thêmvàocâuchuyệncóhơpklí hay không.
- Ràsoátlạivănbảnđểkiểmtravàchỉnhsửacáclỗihìnhthức (nếucó) như: lỗichínhtả, lỗidùngtừ, diễnđạtkhóhiểu.
- Trong trườnghợpcósaisótvềnội dung vàhìnhthức, cầnđánhdấunhữngphầnđó, ghinội dung chỉnhsửa ở bênlềvănbảnhoặcvàovở…
- Dựavàokếtquảcủanhữngviệclàmtrên, tiếnhànhchỉnhsửa, hoànthiệnvănbản.
Rèn luyệnkĩnăngviết: Kếthợpkể, miêutả, biểucảmtrongvănbảntruyện.
a) Cáchthức
Trong vănbảntruyệnnóiriêngvàvănbảntựsựnóichung, kể, miêutảvàbiểucảmlàcácthaotácthườngkếthợpvớinhauđểlàmchocâuchuyệntrởnênhấpdẫn, cácsựviệc, sựvật, chi tiết, nhânvât… sinhđộnghơn; đồngthời, thểhiệnđượctàinăngquansát, tưởngtượngcũngnhưbiểulộrõràngcảmhứng, tháiđộ, quanđiểmcủangườiviết. Khôngcókể, sẽkhôngcótruyệnvìkểlàthaotáclàmhiệnracâuchuyện. Nhưng khôngcómiêutảvàbiểucảmthìviệckểsẽgiảmđisựlôicuốnvìcác chi tiếtkhôcứng, ngônngữkhônggiàuhìnhảnhvàkhótruyểncảmhứngchongườiđọc.
Đọcđoạntruyệnsauvàthựchiệncácyêucầubêndưới:
“Thành vạchcâyvéncỏ, căngmắtdỏng tai nhưđitìmmũikimhạtcải, nhưngkhôngthấydấuvếtgìcả. Bỗngcómột con ếchnhảyvọtra, Thành kinhngạcvộiđuổitheo, ếchlẫnvàođámcỏ. Thành dõitheohướng, lầntìmthấymộtchúdếnúpdướigốc gai. Thành chộpvội, nhưngdếđãchuitọtvàotrong hang. Lấycỏnhọnchọc, nóvẫnnằmlỳtrongấy. Sau khiđemốngphungnướcvào, bịsặc, mộtchúdếcực to khỏemớithòira.Tómđượcchú ta, nhìnkỹ: mình to, đuôidài, cổxanh, cánhvàng. Thành vôcùngmừngrỡliềnnhốtvàolồngmangvề. Cảnhàănmừng, chobắtbắtđượctrânchâubảongọccũngkhôngbằng. Rồithảvàobồn, nuôinấnghàngngàybằngthócngâmsữa, thịtcualuộc, chắmsócchíchúttừng li từngtí, đợiđếnkỳhạnnộpquan.” (Bồ Tùng Linh)
- Chỉracáctừngữ, câuvănthểhiệnyếutốkể, miêutả, biểucảmtrongđoạntruyệntrên.
- Hãychobiết, nếubỏcáctừngữ, câuvănmiêutảthìđoạntruyệntrênsẽthayđổinhưthếnào? Vìsao?
- Các từngữ, câuvănthểhiệnyếutốkể, miêutả, biểucảmtrongđoạntruyệntrên:
+ Kể: Bỗngcómột con ếchnhảyvọtra; Thành chộpvội, nhưngdếđãchuitọtvàotrong hang; Rồithảvàobồn, nuôinấnghàngngàybằngthócngâmsữa, thịtcualuộc, chắmsócchíchúttừng li từngtí, đợiđếnkỳhạnnộpquan.
+ Tả:Thành vạchcâyvéncỏ, căngmắtdỏng tai nhưđitìmmũikimhạtcải, nhưngkhôngthấydấuvếtgìcả; mộtchúdếcực to khỏe
+ Biểucảm: Thành kinhngạcvộiđuổitheo, ếchlẫnvàođámcỏ; Thành vôcùngmừngrỡliềnnhốtvàolồngmangvề; Cảnhàănmừng, chobắtbắtđượctrânchâubảongọccũngkhôngbằng.
- Nếubỏcácyếutốmiêutả, ngườiđọcsẽkhônghình dung đượchìnhảnhcủa con dế, hànhđộngcốcôngtìmdếvàsựchămsóctỉmỉdếcủa Thành.
