Soạn Văn 9 Cánh diều Hướng dẫn tự học trang 55 có đáp án
3 câu hỏi
Tìmđọcthêmcácbàithơtámchữvàthơtự do khác. Ghi lạinhữngđoạn / khổ / dòngthơmàemyêuthíchvànêucảmnghĩcủaemvềnhữngđoạn / khổ / dòngthơđó
- Yêu, làchết ở tronglòngmộtít,
Vìmấykhiyêumàchắcđượcyêu?
Cho rấtnhiều, song nhậnchẳng bao nhiêu:
Người ta phụ, hoặcthờ ơ, chẳngbiết.
(Yêu – Xuân Diệu)
=> Tìnhyêukhôngchỉlàmộttrạngtháicảmxúcmàcònlàhànhtrìnhđắmchìm, nơi ta chìmđắmvàomộtthếgiớiriêng, khôngthểtáchrời. Điềunàytạonênmộttrạngtháitinhthầnđặcbiệt, làmchocuộcsốngtrởnên ý nghĩahơn. Cho đinhiều, nhậnlạiít: Người ta thườngphụlòng, hoặcthậmchílàlạcquanmộtcáchquámức. Bàithơlàmnổibậtsựthấtvọngkhitìnhyêukhôngđáplạiđúngnhưkỳvọng. Điềunàyđánhdấusựbấtcôngvàđaukhổtrongtìnhyêu, khi ta cóthểđưaranhiềunhưngchỉnhậnlạiít. Tìnhyêuđôikhimangđếnsựthấtvọngvànhữngtrảinghiệmđauđớn, khiếnchocuộcsốngtrởnênphứctạp.
- Ta muốnôm
Cảsựsốngmớibắtđầumơnmởn;
Ta muốnriếtmâyđưavàgiólượn,
Ta muốn say cánhbướmvớitìnhyêu,
Ta muốnthâutrongmộtcáihônnhiều
(Vội vàng – Xuân Diệu)
=> Xuân Diệuđãsửdụnghàngloạtnhữngđộngtừmạnh: “ôm, riết, thâu” thểhiệnkhát khao chiếmlĩnhnhữngvẻđẹpcủathờitươi. Khôngthểlàmchobướcđicủathờigianngừnglạithìhãysốngtậnđộ, sốngnồngnhiệt, yêuhếtmìnhđểkhôngcóhốitiếckhithờigiantrôiđi. Quan niệmsống “vộivàng” của Xuân Diệunhưlờikhuyênchânthành, thathiếtđếnđộcgiả. Hãysống ý nghĩa, sốnghếtmìnhchocuộcđờinàyvàđừngđểthờigiantrôi qua kẽtaymộtcáchvônghĩa.
Tìmđọcthêmcácbàiviết/ nghiêncứuvềcácvănbảnthơtámchữvàthơtự do đãhọc ở bàinày.
- Nữsĩ Anh Thơ vớiChiềuxuân – Kim Sa (đăngtrongbáođiệntửhàvăn Hà Nội, ngày 18/10/2021).
Nghe thêmnhững ý kiếncủathầycô, bạnbè,… vềmộtbàithơtámchữ, chỉratínhthuyếtphụccủa ý kiếnđó.
- Ý kiến: Bàithơ“ViếnglăngBác” (Viễn Phương) làbàithơgiàuchấtsuytưởng,chấttrữtìnhđằmthắmvớicáchsửdụngnhiềuluyếnláyngônngữ,phongphúâmđiệukhiếnbàithơmauchóngđượcđôngđảobạnđọctiếpnhận.
Xin chàocácbạn! Sau khinghebàiphátbiểucủacácbạnvềđềtài: “Bàithơ “ViếnglăngBác” (Viễn Phương) làbàithơgiàuchấtsuytưởng, chấttrữtìnhđằmthắmvớicáchsửdụngnhiềuluyếnláyngônngữ, phongphúâmđiệukhiếnbàithơmauchóngđượcđôngđảobạnđọctiếpnhận”.Tôinhậnthấy, tínhthuyếtphụctrong ý kiếnphátbiểucủacácbạnvềbàithơ "ViếnglăngBác" củanhàthơViễn Phươngrấtrõràngvàmạnhmẽ. Dướiđâylàphântíchvềtínhthuyếtphụctrong ý kiếnnày:
Thứnhất, đâylàbàithơgiàuchấtsuytưởng, chấttrữtìnhđằmthắm. Sửdụngcáchxưnghô “con – Bác” vàthay “viếng” thành “thăm”,nhàthơvừathểhiệnsựtônkínhmộtcáchgầngũi, vừagiảmbớtđisựđaubuồn. Bằngcáchnày, ngườiđọchiểurằngBácvẫncònsốngmãi, chỉlàđangngủmộtgiấcthậtlâu, thậtdàimàthôi. Quanh lăngBáclàhìnhảnhhàngtrethânthuộc, gắnbóvớilàngquê Việt Nam, cũngchínhlàhìnhảnhẩndụtượngtrưngcho con người Việt Nam vớisứcsốngbềnbỉ, kiêncườngtrướcmọiphongbabãotáp, thửtháchkhókhăn. Màutremãixanhnhưcáisứcsốngbấtdiệtcủadântộc Việt Nam trướcnhữngthửtháchkhắcnghiệtcủatựnhiênvàlịchsử. HàngtrebênlăngBáckhẽđuđưa, âuyếmgiấcngủngànđờicủaBácnhưthuởấuthơtrelàmbạnvớiNgười. Mặttrờicủathiênnhiênđemlạisứcsốngchomuônloài, gợichotácgiảliêntưởngrằngBáccủachúng ta cũnglàmộtmặttrời, đã soi đườngdẫnlốichonhândânđilêntừtrongđêmtốinôlệđếncuộcđờisánglạngcủatự do vàđộclập.
Thứhai, cáchsửdụngnhiềuluyếnláyngônngữ, phongphúâmđiệu. Bàithơcógiọngđiệuphùhợpvớinội dung tìnhcảm, cảmxúc: vừatrangnghiêm, sâulắng, vừathathiết, đauxót, tựhào. Vớithểthơtámchữ xen lẫnnhữngdòngthơbảychữhoặcchínchữ. Nhịpthơchủyếulànhịpchậm, diễntảsựtrangnghiêm, thànhkínhvànhữngcảmxúcsâulắng. Riêngkhổcuốinhịpthơnhanhhơn, phùhợpvớisắctháicủalòngmongước. Hình ảnhthơcónhiềusángtạo, kếthợphìnhảnhthựcvớihìnhảnhẩndụ, biểutượng. Nhữnghìnhảnhẩndụ- biểutượngnhư “Mặttrờitronglăng”, “trànghoa”, “vầngtrăng”, “trờixanh”... vừathânthuộcvừagầngũivớihìnhảnhthực, vừasâusắc, có ý nghĩakháiquátvàtìnhcảmcủacảdântộcđốivớivịlãnhtụkínhyêu.
Bàithơthậtgiàuhìnhảnh, giàucảmxúc, mấy ai đọcbàithơkhôngthấy rung độngtronglòng. Bằngcáchsửdụngđiêuluyệnnhữngbiệnpháptutừmộtcáchsángtạo, tácgiảđãthểhiệntìnhcảmđằmthắmlạirấtgiảndịchânthànhđốivớiBác. Nhà thơtruyềnđượccảmxúccủamìnhđếnngườiđọcchínhbởcảmxúccủatácgiảcũnglàcảmxúccủađồngbàonambộnóiriêng, củadântộcnóichung.
