(Ngữ liệu ngoài sgk) Ông Giuốc-đanh và những tên hầu
12 câu hỏi
ÔNG GIUỐC-ĐANH, NHỮNG TÊN HẦU
Ông Giuốc-đanh - À! Bác đã tới đấy à! Tôi đang sắp phát cáu lên với bắc đẩy Phó may. - Tôi không làm sao đến sớm hơn được, ấy là tôi đã cho hai chục chủ thợ ban xúm lại chiếc áo của ngài đấy.
Ông Giuốc-đanh... Bác đã gửi đến cho tôi đôi tất lụa chặt quá, tôi khổ sở vô cùng mới xô chân vào được, và đã đứt mất hai mắt rồi đấy.
Phó may - Rồi nó giãn ra, lo lại không rộng quả ấy chức
Ông Giuốc-đanh - Phải, nếu tôi cử làm đứt mắt mãi. Lại đôi giày bác bảo đóng
cho tôi, làm tôi đau chân ghê gớm.
Phó may - Thưa ngài, đâu có
Ông Giuốc-đanh - Đâu có là thế nào? Phó may - Không, không đau đầu mà. Ông Giuốc-đanh - Tôi bảo đau, là đau
Phó may - Ngài cứ tưởng tượng ra thể
Ông Giuốc-đanh - Tôi tưởng tượng vì tôi thấy đau. Lí với lẽ hay chưa kia!
Phó may - Thưa đây là bộ ảo lễ phục đẹp nhất triều, và thích hợp nhất. Sáng chế ra được một kiểu áo lễ phục trang nghiêm mà không phải màu đen), thật là một kì công tuyệt tác. Tôi thách các thợ may giỏi nhất mà làm nổi đẩy.
Ông Giuốc-đanh - Thế này là thế nào? Bác may hoa ngược mất rồi.
Phó may - Ngài có bảo là ngài muốn may xuôi hoa đậu Ông Giuốc-đanh - Lại còn phải bảo cái đó à?
{…}
Ông Giuốc-đanh - Ni-côn
Ni-côn - Da?
Ông Giuốc-đanh - Nghe đây!
Ni-côn - Hi, hi, hi, hi, hi!
Ông Giuốc-đanh - Mày cười cái gì?
Ni-côn - Hi, hi, hi, hi, hi, hi!
Ông Giuốc-đanh - Cái con mất dạy này, làm cái trò gì thế? Ni-côn - Hi, hi, hi! Trông ông ăn mặc đến hay! Hi, hi, hi! Ông Giuốc-đanh - Thế nào?
Ni-côn - Ôi! Ối giời ơi! Hi, hí, hi, hát
Ông Giuốc-đanh - Con ranh con, lạ chưa kìa? Mày trêu tao đấy hắn? Ni-côn - Không, thưa ông con đâu dám thế. Hi, hí, hí, hi, hi!
Ông Giuốc-đanh - Mày mà còn cười nữa thì tao vả cho vỡ mặt bây giờ Ni-côn - Thưa ông, con không thể nào nhịn được. Hí, lú, hi, hi!
Ông Giuốc-đanh - Mảy không thôi đi phỏng?
Ni-côn - Thưa ông, con xin lỗi ông, nhưng nom ông buồn cười quá, con không thể nào nín cười được. Hi, hí, hí!
Ông Giuốc-đanh - Cái con này mới láo chứ!
Ni-côn - Nom ông như thế kia, tức cười quá. Hi, hi!
Ông Giuốc-đanh - Tạo thì
Ni-côn - Xin ông bỏ quá cho. Hi, lí, hí, hi!
Ông Giuốc-đanh - Này, hễ mày còn cười một tí nào nữa, tạo thể sẽ cho mày một cái tát bằng trời giáng cho mà xem.
Ni-côn - Dạ vâng, thưa ông, thể là hết rồi, con không cười nữa ạ
Ông Giuốc-đanh - Cứ rở hồn đấy. Mày phải lau chủi ngay cho kịp... Ni-côn - Hí, hi.
Ông Giuốc-đanh - Tao bảo rằng phải lau chủ phòng khách, và … Ni-côn - Hi, hi!
Ông Giuốc-đanh - Chưa thôi phỏng? K THỨC Ni-côn" - Thôi, thưa ông, thà là ông cử đánh con đi nhưng để cho con được cười bằng thích, còn hon. Hi, hi, hi, hi, hi!
(Mô-li-e, trưởng giả học làm sang, Tuấn Đỗ dịch, NXB Kim Đồng, Hà Nôi 2021)
Văn bản trên thuộc thể loại văn học nào?
Hoàn cảnh xuất thân của ông Giuốc-đanh là gì?
Nhân vật chính trong đoạn trích là ai? Ông ta có tính cách như thế nào?
Qua đối thoại với phó may, ông Giuốc-đanh bộc lộ những điểm gì đáng cười?
Tình huống gây cười trong đoạn đối thoại giữa ông Giuốc-đanh và Ni-côn là gì?
Lời thoại của các nhân vật trong đoạn trích có đặc điểm gì?
Vì sao có thể nói ông Giuốc-đanh là nhân vật “lố bịch điển hình” trong hài kịch?
Hài kịch trong đoạn trích vừa gây cười vừa có ý nghĩa phê phán như thế nào?
Qua đoạn trích, em hiểu gì về tài năng nghệ thuật của Mô-li-e?
Em rút ra được bài học gì cho bản thân từ đoạn trích hài kịch này?
Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật ông Giuốc-đanh trong vở kịch trên.
Trong thời đại công nghệ số, nhiều bạn trẻ dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội mà bỏ bê học tập. Hãy viết bài nghị luận xã hội nêu suy nghĩ của em về vấn đề trên.








