(Ngữ liệu ngoài sgk) Anh độc thoại trước con đường
13 câu hỏi
Văn bản ngữ liệu
ANH ĐỘC THOẠI TRƯỚC CON ĐƯỜNG
(Đoàn Trọng Hải)
(1) Con đường lơ lửng chân trời
Con đường dài hơn số phận
(2) Đã bao lần bóng anh mất hút
Đã bao lần tâm hồn anh bệnh tật
Đã bao lần anh ngã gục trên đường
(3) Nhưng trước con đường
Bàn chân anh vẫn bước
Như trước cuộc đời
Anh mãi còn có em
(4) Anh không sợ gai cuộc đời găm vào chân đau đớn
Anh không sợ nỗi cô đơn trong suốt cuộc hành trình đơn độc
Anh chỉ sợ gặp lại những dấu chân mình
...
(5) Anh sẽ là anh khi bước trên đường
Những dấu chân đằng sau không còn dấu vết
Những dấu chân cỏ lấp đầy trổ hoa nước mắt
Phía trước anh là những bước lối ban mai
(6) Anh sẽ là anh với những chuyến đi dài
Con đường trước anh là hơi thở
Anh yêu từng dấu chân mới mẻ
Như yêu cuộc đời và như đã yêu em.
(Tạp chí Quân đội, số 1033, tháng 3-2024, trang 37)
Đoạn trích Anh độc thoại trước con đường được viết theo thể thơ nào?
Bài thơ có cấu tứ như thế nào?
Bài thơ nói lên tâm trạng và suy nghĩ gì của nhân vật "anh" khi đứng trước con đường cuộc đời?
Tác giả sử dụng những hình ảnh nào để thể hiện tâm trạng cô đơn, đau đớn của nhân vật?
Vì sao nhân vật “anh” không sợ “gai cuộc đời” hay “nỗi cô đơn” mà lại sợ “gặp lại những dấu chân mình”?
Câu thơ: “Con đường lơ lửng chân trời / Con đường dài hơn số phận” có ý nghĩa gì trong việc thể hiện sự thử thách của cuộc sống?
Tại sao tác giả lặp lại cụm từ "đã bao lần" trong khổ thơ (2)? Điều đó giúp khắc họa điều gì về hành trình của nhân vật?
Ý nghĩa của câu “Anh sẽ là anh khi bước trên đường” trong đoạn cuối là gì? Nêu tác dụng của biện pháp tu từ lặp cấu trúc “Anh sẽ là anh…” trong hai khổ thơ cuối.
Nhận xét về sự kết hợp giữa yếu tố tự sự và yếu tố trữ tình trong bài thơ.
Nêu ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh “con đường” được sử dụng trong bài thơ.
Anh/ chị hãy viết một đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích, đánh giá chủ đề của bài thơ Anh độc thoại trước con đường của Đoàn Trọng Hải.
Anh/ chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích bài thơ “Anh độc thoại trước con đường” của Đoàn Trọng Hải.
