Đề cương ôn tập cuối kì 2 Tiếng Việt lớp 4 Chân trời sáng tạo (có đáp án) - Phần đọc
0 câu hỏi
Nụ cười Ga-ga-rin
Ngày 14-4-1961, báo chí tất cả các nước đều đưa tin: “Con người đã bay vào vũ trụ”. Người đầu tiên thực hiện chuyến bay ấy hai ngày trước trên con tàu Phương Đông 1 của Liên Xô là phi công vũ trụ Ga-ga-rin.
Tin tức về chuyến bay chấn động toàn thế giới. Ở Mát-xcơ-va đã diễn ra một cuộc diễu hành tự phát dài 10 ki-lô-mét xuyên thành phố với sự tham gia của hàng triệu người dân mừng sự kiện này.
Ga-ga-rin sinh ra trong một ra đình nhà nông ở miền tây nước Nga. Làng quê của ông bị phát xít Đức xâm chiếm khi ông mới là cậu bé lên bảy. Gia đình ông bị đuổi khỏi nhà và phải sống trong một túp lều đắp bằng bùn. Chiến tranh kết thúc, Ga-ga-rin vừa đi học vừa làm trong một xưởng đúc. Có một chi tiết thú vị là khi tên lửa chuẩn bị xuất phát, nhà du hành vũ trụ xuất thân thợ đúc đã buông một câu nói mộc mạc không theo nghi thức vào máy bộ đàm: “Đi thôi!”
Ga-ga-rin là một nhân vật đầy sức cuốn hút, với gương mặt luôn nở nụ cười. Người ta từng nói rằng nụ cười của Ga-ga-rin có thể làm tan chảy những trái tim sắt đá nhất. Sức hút và nụ cười dễ mến của ông đã nhanh chóng chinh phục mọi người. Những lời mời dành cho nhà du hành vũ trụ đầu tiên bay đến từ khắp nơi trên thế giới. Ông đã đến trụ sở Liên hợp quốc ở Niu Y-oóc (Mỹ) và thăm hàng chục nước.
Ở Anh, có một khoảnh khắc khá nổi tiếng khi ông đến thành phố Man-che-xtơ. Bất chấp trời mưa, ông vẫn đứng trong chiếc xe mui trần để vẫy chào công chúng. Ông giải thích điều đó với lí lẽ thật giản dị: “Mọi người đến đây để nhìn thấy tôi mà”.
Theo Xti-vân Đao-linh (Thảo Minh dịch)
Cầu Cổng Vàng: Chiêm ngưỡng công trình kiến trúc bậc nhất San Francisco
Cầu Cổng Vàng (Golden Gate Bridge) là một trong những công trình kiến trúc nổi tiếng nhất của San Francisco, Mỹ. Với chiều dài khoảng 2,7 ki -lô- mét, cách mặt nước 67 mét, cầu nối liền giữa San Francisco và Marin County trên Vịnh San Francisco và được xem là kỳ quan kiến trúc của thế kỷ 20.
Cầu Cổng Vàng không chỉ là một công trình kiến trúc đặc sắc, mà còn là một biểu tượng văn hóa và lịch sử của thành phố San Francisco. Cây cầu đặc biệt này được xây dựng vào thời điểm kinh tế khó khăn ở Mỹ, mang lại nhiều cơ hội việc làm cho người dân địa phương trong quá trình xây dựng.
Cầu Cổng Vàng được xây dựng từ năm 1933 đến 1937, với kinh phí trị giá 35 triệu đô la Mỹ. Khi hoàn thành, cầu Cổng Vàng là cầu treo lớn nhất thế giới và trở thành biểu tượng của sự tiến bộ kỹ thuật ở thế kỷ 20. Cầu Cổng Vàng được thiết kế bởi kiến trúc sư Joseph Strauss, người đã mất trước khi công trình hoàn thành. Tuy nhiên, tầm nhìn của ông đã được thực hiện thông qua những nhà kiến trúc sư khác và để lại một công trình vang danh quốc tế đến ngày hôm nay.
Cầu Cổng Vàng được xây dựng với 2 tháp chính, mỗi tháp có chiều cao khoảng 227 mét. Những tháp này chịu lực của dây cáp được treo qua cầu và cũng là nơi để các nhân viên thực hiện công việc bảo trì cầu. Các dây cáp này được đan xen với nhau tạo thành một lưới chắc chắn giữ cho cầu Cổng Vàng không bị mất cân bằng và duy trì được tình trạng ổn định khi xe cộ và người đi bộ di chuyển qua cầu.
Để xây dựng cầu Cổng Vàng, các kỹ sư, công nhân đã sử dụng hơn 80.000 tấn thép và hơn 1,2 triệu mét khối bê tông. Ngoài ra, cầu còn được bảo vệ bởi lớp sơn chống rỉ, chống ăn mòn để tránh khỏi sự tác động của thời tiết qua nhiều năm.
Cầu Cổng Vàng nằm trong danh sách những địa điểm thu hút lượng lớn khách du lịch tại thành phố San Francisco với vẻ đẹp tuyệt vời của nó. Khi đến tham quan cầu, du khách sẽ được chiêm ngưỡng khung cảnh vô cùng ấn tượng của cầu treo dài giữa những dải mây trên Vịnh San Francisco.
Theo Traveloka
Những hạt gạo ân tình
Đơn vị của ông Hai Trí hành quân sang Cam-pu-chia giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi chế độ diệt chủng Pôn Pốt. Suốt từ biên giới vào nước bạn, đi tới đâu, bộ đội cũng bắt gặp những làng mạc bị đốt phá tiêu điều, không một bóng người. Người dân đầu tiên họ gặp là một ông lão gầy da bọc xương nằm thoi thóp ven đường. Ông lão kể mình đã bỏ chạy khi quân Pôn Pốt đuổi, nhưng đói quá nên gục lại đây. Ngồi ăn ngon lành thanh lương khô mà một anh bộ đội đưa, ông nói: "Mấy năm rồi, tôi mới được ăn ngon như thế này.".
Có lần, đơn vị tìm được một bản hiếm hoi còn có người ở lại. Thấy bộ đội Việt Nam, hơn 200 người cả già, trẻ, gái, trai chạy ra đón. Tất cả đều xơ xác, rách rưới. Họ vừa khóc vừa níu tay các anh, nói: “Bộ đội đừng về! Pôn Pốt sẽ giết hết dân mất. Bộ đội có đi, cho dân đi cùng với!”. Bữa ấy, dân làng gom góp được ba chén gạo để nấu cơm đãi cả đơn vị. Nhìn những hạt gạo đã ngả màu, mốc thếch, ông Hai Trí không sao cầm được nước mắt. Ngay lập tức, ban chỉ huy đơn vị cho lấy gạo và thực phẩm bộ đội mang theo để nấu một bữa no cho dân. Gạo những người lính mang theo từ Việt Nam được đổ vào một cái nồi lớn bắc trên bếp giữa sân. Lửa nổi lên. Cơm sùng sục sôi trong ánh mắt mong chờ của bao nhiêu trẻ nhỏ, cụ già,... Sau đó, bộ đội còn pha trà, chia lương khô và bánh kẹo cho mọi người. Ngôi làng đìu hiu và xơ xác trong phút chốc như trở thành ngày hội.
Theo báo Vietnam+
