Đề cương ôn tập cuối kì 2 Tiếng Việt lớp 4 Cánh diều (có đáp án) - Phần đọc
0 câu hỏi
"Thần đồng" Đỗ Nhật Nam được 6 trường đại học ở Mỹ trao học bổng tiến sĩ
"Thần đồng" Đỗ Nhật Nam, kỷ lục dịch giả nhỏ tuổi nhất Việt Nam vào năm 7 tuổi, nay đã là chàng trai 22 tuổi. Thời gian cứ trôi đi nhưng Nam thì vẫn thế, vẫn cứ giỏi như ngày nào.
Có thể lược lại một chút về chàng trai tài giỏi này. Khi mới 7 tuổi, Nam đã thi đỗ 3 chứng chỉ của Đại học Cambridge với số điểm tuyệt đối 15/15. Đồng thời đạt số điểm TOEIC 940/990 điểm, TOEFL ITP 617 điểm, TOEFL iBT 99 điểm.
Cũng năm 7 tuổi, Nam đạt kỷ lục dịch giả nhỏ tuổi nhất Việt Nam. Đây cũng là thời điểm danh xưng "thần đồng" gắn liền với Nam. Năm 11 tuổi, Nam là người viết tự truyện nhỏ nhất Việt Nam. Đến năm 13 tuổi, Nam trở thành du học sinh tại Trường phổ thông Church Farm School (Pennsylvania, Mỹ). Trong thời gian ấy, Nam đạt nhiều thành tích đáng ngưỡng mộ và từng nhận bức thư chúc mừng của cựu Tổng thống Barack Obama với nội dung: "Chúc mừng em đã đoạt giải thưởng giáo dục của Tổng thống Mỹ".
Đến năm 17 tuổi, Đỗ Nhật Nam trúng tuyển Đại học Pomona (Mỹ) với học bổng khoảng 6,6 tỉ đồng/4 năm học... Nam cũng từng vượt qua kỳ thi ACT American College Testing, lọt vào danh sách những học sinh có điểm cao nhất Đại học Johns Hopkins, Mỹ.
Mới đây nhất, khi sắp bước sang tuổi 22, Nam đã tiếp tục khiến nhiều người ngưỡng mộ khi được trao học bổng toàn phần cho bậc học tiến sĩ từ 6 trường đại học ở Mỹ: Cornell, Chicago, Washington, California Los Angeles, California - Santa Barbara, Nam California. Bên cạnh đó, Nam cũng đỗ chương trình thạc sĩ của hai trường đại học: Dartmouth và Cambridge.
Có những thắc mắc một cậu bé sang Mỹ để du học từ nhỏ liệu có gặp khó khăn, trở ngại, và nếu có thì đâu là cách để vượt qua?...
Chia sẻ về điều này, Nam cho biết: "Tuy đi du học vào năm 13 tuổi, nhưng dường như em chẳng gặp khó khăn gì đáng kể. Có chăng là nhớ nhà và nhớ món ăn Việt Nam. Em có nhiều bạn bè tốt và đặc biệt là có những thầy cô cực kỳ tuyệt vời. Khó khăn và thuận lợi khi du học là một biến số với từng người, theo từng độ tuổi. Ví dụ như năm 13 tuổi, khó khăn lớn nhất của em là đối diện với nỗi nhớ. Còn khó khăn lớn nhất khi học đại học là làm thế nào để có thể định vị về bản thân trong một thế giới ngày càng khó khăn.".
Nam kể tiếp: "Cách vượt qua của em cũng không có gì to tát. Đó là lắng nghe tiếng nói bên trong mình. Tiếng nói ấy sẽ mách bảo cho mình đâu là điều đúng, đâu là điều tốt đẹp mà mình nên mang theo. Và em cũng luôn dự phòng cho bản thân về những trường hợp tệ nhất có thể xảy ra và tìm ra cách để thích ứng, suy nghĩ cách để giải quyết sao cho tốt nhất".
Theo báo Thanh Niên
KÌ DIỆU RỪNG XANH
Loanh quanh trong rừng, chúng tôi đi vào một lối đầy nấm dại, một thành phố nấm lúp xúp dưới bóng cây thưa. Những chiếc nấm to bằng cái ấm tích, màu sặc sỡ rực lên. Mỗi chiếc nấm là một lâu đài kiến trúc tân kì. Tôi có cảm giác mình là một người khổng lồ đi lạc vào kinh đô của vương quốc những người tí hon. Đền đài, miếu mạo, cung điện của họ lúp xúp dưới chân.
Nắng trưa đã rọi xuống đỉnh đầu mà rừng sâu vẫn ẩm lạnh, ánh nắng lọt qua lá trong xanh. Chúng tôi đi đến đâu, rừng rào rào chuyển động đến đấy. Những con vượn bạc má ôm con gọn ghẽ chuyền nhanh như tia chớp. Những con chồn sóc với chùm lông đuôi to đẹp vút qua không kịp đưa mắt nhìn theo.
Sau một hồi len lách mải miết, rẽ bụi rậm, chúng tôi nhìn thấy một bãi cây khộp. Rừng khộp hiện ra trước mắt chúng tôi, lá úa vàng như cảnh mùa thu. Tôi dụi mắt. Những sắc vàng động đậy. Mấy con mang vàng hệt như màu lá khộp đang ăn cỏ non. Những chiếc chân vàng giẫm lên thảm lá vàng và sắc nắng cũng rực vàng trên lưng nó. Chỉ có mấy vạt cỏ xanh biếc là rực lên giữa cái giang sơn vàng rợi.
Tôi có cảm giác mình lạc vào một thế giới thần bí.
Theo NGUYỄN PHAN HÁCH
CÂU CHUYỆN VỀ CÔ-LÔM-BÔ
Cô-lôm-bô là nhà thám hiểm nổi tiếng của thế kỉ XV. Ông đã trải qua rất nhiều khó khăn, gian khổ mới tìm ra được “Lục địa mới” – Châu Mỹ.
Phát kiến này đã mang lại cho Cô-lôm-bô sự kính trọng, vô vàn lời khen ngợi và danh vọng. Nhưng cũng còn có nhiều người lại không nghĩ vậy, họ cho rằng như thế chả có nghĩa lí gì cả. Và họ thường nói những lời khiêu khích khiếm nhã với ông.
Một lần, bạn bè đến nhà Cô-lôm-bô tụ hội, cùng nhắc lại cuộc thám hiểm khám phá đầy nguy nan của ông.
Cô-lôm-bô chỉ cười nhạt, không tham gia vào câu chuyện của mọi người. Rồi ông đứng dậy đi vào nhà bếp, cầm ra một quả trứng và hỏi:
- Ai có thể dựng đứng được quả trứng này?
Mọi người chen nhau làm thử, người làm thế này, kẻ làm thế khác, nhưng đều thất bại.
- Mọi người xem tôi làm đây này!
Cô-lôm-bô nhẹ nhàng đập bẹp một đầu quả trứng, thế là nó đứng thẳng được. Nhiều người tỏ ra không phục:
- Anh đập vỡ nó thì đương nhiên là nó đứng được rồi!
- Các anh nhìn thấy tôi đập trứng rồi mới thấy thật quá đơn giản. Nhưng trước đó, có ai nghĩ ra được đâu! - Cô-lôm-bô lập tức phản bác lại.
Những người trước đây dị nghị về Cô-lôm-bô, đều đỏ bừng cả mặt lên xấu hổ bỏ về.
(Sưu tầm)
