Đề cương ôn tập cuối kì 1 Tiếng Việt lớp 4 Cánh diều (có đáp án) - Phần đọc
Đề thi

Đề cương ôn tập cuối kì 1 Tiếng Việt lớp 4 Cánh diều (có đáp án) - Phần đọc

A
Admin
Tiếng ViệtLớp 41 lượt thi
0 câu hỏi
Đoạn văn

ĐÔI TAI XẤU XÍ

Nhà Thỏ Nâu ở giữa làng, cách khá xa cánh đồng bắp cải, nơi các bạn thỏ hay tới để chơi đùa. Thỏ Nâu ít tới đó vì ngượng với các bạn về đôi tai vừa to vừa dài của mình. Các bạn thường trêu đôi tai Thỏ Nâu trông giống như hai cái lá bắp cải vậy. Cứ mỗi khi soi gương thấy đôi tai của mình là Thỏ Nâu chỉ muốn khóc... Thấy vậy, Thỏ bố nói: 

- Không sao đâu, con trai ạ! Rồi con sẽ thấy đôi tai của mình rất đẹp và tiện lợi. 

Một buổi chiều, Thỏ Nâu ra cánh đồng bắp cải chơi cùng Thỏ Xám, Thỏ Bông. Mải vui chơi nên trời tối lúc nào các bạn Thỏ cũng không hay biết. Vì thế, các chú Thỏ không tìm được đường về nhà nữa. Cả ba chú Thỏ sợ hãi òa lên khóc... Chợt Thỏ Nâu ngừng khóc và nói: “Các cậu có nghe thấy tiếng gì không?” 

- Không! Thế cậu nghe thấy gì? - Tiếng bố tớ gọi... 

- Nhưng chúng tớ chẳng nghe thấy gì cả... 

Bằng đôi tai nhạy bén, Thỏ Nâu đã nghe được tiếng bố mình gọi và từ tiếng gọi ấy Thỏ Nâu đã tìm được đường và đưa các bạn về nhà. Cũng từ đó, Thỏ Nâu mới thấy lời bố nói đúng. Các bạn cũng không còn trêu Thỏ Nâu nữa. Đôi tai của Thỏ Nâu thật đẹp và có ích. 

Sưu tầm

Đoạn văn

CẬU BÉ MŨI DÀI

Ngày xưa có một cậu bé có một cái mũi rất dài vì vậy mọi người gọi cậu là “bé Mũi Dài”. Bé Mũi Dài nhìn thấy một cây táo sai trĩu quả nhưng không tài nào trèo lên được vì vướng cái mũi của mình. Bực quá bé Mũi Dài liền nói to: “Ước gì cái mũi của tôi biến mất. Tôi chẳng cần có mũi, tôi chỉ cần có miệng để ăn đủ thứ thơm ngon trên đời, để cười, để nói, tôi cũng chẳng cần có tai, làm gì cả. 

Gần đấy có chú ong đậu trên một cành hoa, nghe thấy thế, ong nói: “Nhờ có mũi mà bạn ngửi được và phân biệt được các mùi vị và hương thơm khác nhau.”

          Vừa lúc đó chim họa mi hót véo von bay đến nói với bé Mũi Dài: “Bạn biết được mọi âm thanh đấy!”. 

Ở gần đấy các cô hoa rung rinh cánh cũng đua nhau gọi: “Nếu bạn không có mắt thì làm sao bạn có thể nhìn thấy vẻ đẹp rực rỡ của chúng tôi được?” 

Cậu bé Mũi Dài nhận thấy tất cả tai, mũi, mắt, miệng, lưỡi đều cần thiết cho mình và không thể thiếu chúng được. Từ đó cậu bé luôn nghe lời người lớn giữ gìn vệ sinh cơ thể sạch sẽ, giữ gìn đôi mắt, cái mũi của mình mà không bao giờ có ý định vứt chúng đi nữa. 

Sưu tầm 

Đoạn văn

CHÚ CHỒN LƯỜI HỌC

Chồn Mướp sống ở khu rừng thông, vì là con một nên cậu được cha mẹ cưng chiều vô cùng. Tới tuổi đi học rồi, nhưng Chồn mướp vẫn không chịu đến trường, suốt ngày chỉ biết rong chơi. Vì được nuông chiều quá, chồn Mướp đâm ra bướng binh, không chịu nghe lời ai. Ai khuyên gì cậu cũng không nghe mà còn cãi bướng. 

Một hôm, Chồn mải chơi, bị lạc sâu trong rừng mà không biết đường ra. Cậu ta lang thang mãi mới tìm được bảng chỉ đường. Nhưng khổ nỗi, không biết chữ nên Chồn không đọc được. Cậu ngồi xuống vừa khóc vừa hối hận, nếu chịu khó đi học biết chữ thì bây giờ đâu phải như thế này. Đúng lúc đó thì bác Sư Tử xuất hiện, Chồn tưởng mình sắp bị ăn thịt nên quỳ lạy xin tha mạng. 

Bác Sư Tử bảo: “Ta chỉ muốn giúp cháu thôi, vì cháu không biết chữ chứ gì?”. Chồn gật gầu. Được bác Sư Tử khuyên răn và chỉ đường, Chồn đã tìm được ngôi nhà của mình. Chú mừng lắm và nhất quyết từ nay phải đi học. 

Sưu tầm