Đề cương ôn tập cuối kì 1 Tiếng Việt lớp 3 Chân trời sáng tạo (có đáp án) - Phần đọc
0 câu hỏi
BÁC PHU TRẠM
Hàng tháng, bác phu trạm lại vào nhà tôi đưa thư. Bác còn trẻ, rất hay cười. Mặt đen như bồ hóng mà răng thì trắng nhởn. Bác bước chân đất - đi bộ suốt hai ngày, hai bàn chân mốc trắng - mặc áo dài thâm, hai vai rách bươm. Bên lưng đèo một túi vải xám xin, có quai vòng lên vai. Mỗi lần vào đưa thư, chính bác ta lại ngồi xuống đầu phản bóc phong bì lấy thư, đọc cho cả nhà nghe. Bác đọc liến láo, độn rất nhiều chữ i, a trong câu. Đọc thư xong, bác uống nước, hút thuốc lào sòng sọc. Bác ngồi nói hươu, nói vượn, pha trò cười một lúc rồi mới đeo túi đứng lên. Trước khi đi, bác kính cẩn chào cả nhà. Bóng bác vừa lui ra ngõ, bên rổ tơ, chúng tôi đã cười khúc khích.
Tô Hoài
BÁC HỌC KHÔNG NGỪNG HỌC
Vào một đêm mùa đông, thời tiết lạnh giá, khi mọi người đã ngủ say, con của nhà bác học lừng danh thế giới Đác-uyn chợt thức giấc và thấy phòng cha mình vẫn sáng đèn.
Người con ngạc nhiên bước lại gần, thấy cha đang cặm cụi bên tập tài liệu, liền nói: “Cha đã là nhà bác học rồi, còn phải ngày đêm nghiên cứu làm gì cho mệt?”. Đác-uyn mỉm cười và trả lời con trai rằng: “Bác học không có nghĩa là ngừng học con ạ.”
Khi đã tuổi cao sức yếu, Đác-uyn vẫn cố học thêm tiếng Đức, thứ ngôn ngữ tương đối khó. Một lần vì thương cha, người con ngỏ ý muốn giúp ông dịch những tài liệu tiếng Đức. Ông gạt đi và nói: “Cha muốn suy nghĩ bằng bộ óc của mình, không phải bằng bộ óc của người khác!”. Về sau, ông đã học được, đọc, viết rất thông thạo tiếng Đức và nhiều ngoại ngữ khác nữa.
Sưu tầm.
CÂU CHUYỆN HỒ NƯỚC VÀ MÂY
Vào một ngày cuối xuân, những tia nắng đua nhau nhảy nhót trên mặt Hồ nước. Mặt Hồ lung linh, rạng rỡ dưới ánh mặt trời. Bỗng nhiên trời nổi gió. Chị Mây sà thấp xuống mặt Hồ. Hồ nước cuộn sóng nói với chị Mây:
- Khi có ánh nắng, tôi lóng lánh đẹp hẳn lên, thế mà chị lại che nắng của tôi. Chị Mây tung tà áo đen kịt và nói:
- Cô bé ơi, nếu không có tôi thì sao có cô?
- Tôi cần gì chị! - Hồ nước lớn tiếng nói.
Chị Mây tức giận bay lên tận trời xanh. Những ngày hè trời nắng, Hồ nước bị nung nóng bốc hơi, ngày càng bé lại. Nó cầu cứu:
- Chị Mây ơi! Không có chị tưới nước xuống tôi chết mất. Bầy cá, tôm trong Hồ cũng than vãn:
- Chị Mây ơi, chị cứu chúng tôi với! Chúng tôi chết mất vì thiếu nước.
Nghe tiếng gọi của Hồ nước và tiếng than vãn của bầy cá, tôm... chị Mây bay về tưới nước xuống Hồ cả một ngày đêm. Hồ nước lớn dần lên. Mặt Hồ lao xao :
- Cảm ơn chị Mây! Cảm ơn chị Mây!
Sưu tầm
