Đề cương ôn tập cuối kì 1 Tiế ng Việt lớp 3 Cánh diều (có đáp án) - Phần đọc
0 câu hỏi
CHIẾC GỐI
Ngày ấy, gia đình tôi còn khó khăn nên ngoài hai buổi đi làm, mẹ tôi còn nhận thêm vải để may mong tăng thêm thu nhập cho gia đình. Một hôm, trong lúc dọn dẹp nhà cửa, tôi thấy mẹ nhìn cái hộp chứa đầy vải vụn. Lúc sau mẹ quay sang tôi, nói: “A, phải rồi! Mẹ sẽ làm cho Cún một cái gối.”. Nghe mẹ nói vậy, tôi hớn hở cùng mẹ bắt tay vào để làm gối. Đầu tiên mẹ lựa các mảnh vải xanh thật đẹp để riêng cùng với một vài mảnh vải màu khác. Còn bao nhiêu vải vụn mẹ cắt nhỏ ra để làm ruột gối. Tôi thắc mắc:
- Sao mẹ không để cả miếng vải cho đỡ mất công cắt ạ?
- Bởi vì như thế nó sẽ không mềm. Mẹ sợ con không ngủ được.
Cứ thế, tôi thức cùng mẹ để hoàn thành chiếc gối. Rồi đêm khuya tôi ngủ lúc nào không hay. Ba ngày sau, chiếc gối hoàn thành, một chiếc gối bằng vải màu xanh lẫn một vài miếng vải đỏ và vàng. Nhưng đối với tôi nó không chỉ có vậy. Bởi vì khi mẹ may cho tôi chiếc gối, mẹ đã như cho tôi một bầu trời xanh trong đầy mơ ước, nơi đó có vầng thái dương chói lọi dẫn bước tôi đi tới nhiều chân trời mới mang một hành trang đặc biệt. Đó là tình yêu bao la của mẹ.
Phan Thu Hương
LÝ TỰ TRỌNG
Năm 1928, anh Lý Tự Trọng tham gia Cách mạng và được cử đi học ở nước ngoài. Anh học rất sáng dạ. Tiếng Trung Quốc và tiếng Anh anh đều nói thạo.
Mùa thu năm 1929, anh về nước, được giao nhiệm vụ làm liên lạc. Có lần, anh chuyển tài liệu từ tàu biển lên, lính giặc giữ lại đòi khám. Anh nhanh chân ôm tài liệu nhảy xuống nước, lặn qua gầm tàu trốn thoát. Đầu năm 1931, anh bị giặc bắt. Giặc tra tấn anh rất dã man khiến anh chết đi sống lại, nhưng chúng không moi được bí mật gì ở anh.
Trước tòa án, anh dõng dạc vạch mặt bọn đế quốc và tuyên truyền cách mạng. Thực dân Pháp xử tử anh vào một ngày cuối năm 1931. Trước khi chết, anh hát vang bài “Quốc tế ca”. Năm ấy, anh mới 17 tuổi.
Sưu tầm
HÒN ĐÁ
Ngày xưa, có một ông Vua nọ, sai quân lính đặt một hòn đá to giữa một lối đi, để xem thái độ của mọi người sẽ như thế nào. Từng người đi qua, ai cũng chỉ tặc lưỡi, trách nhà Vua không giữ đường sá sạch sẽ. Nhà Vua giận lắm nhưng không nói gì. Một lát sau, một người nông dân lái xe ngựa chở cỏ đi qua. Thấy hòn đá, vì sợ hòn đá chắn lối đi của mọi người, ông liền bê hòn đá ra chỗ khuất. Khi ông quay lại thì thấy ngay ở chỗ hòn đá ông vừa bê đi xuất hiện một túi vàng rất to. Bên dưới túi vàng có mẩu giấy ghi: “Đây là phần quà cho sự trách nhiệm của ông.”. Ông nông dân chất lên xe số vàng đó, rồi viết ở mặt kia lại một lá thư, rồi đặt lại ngay chỗ cũ. Chờ ông đi khỏi, nhà Vua từ bụi cây liền chạy ra nhặt lấy lá thư. Đọc xong lá thư, nhà Vua liền bật khóc. Trong lá thư, ông nông dân viết: “Thưa ông, tôi rất cảm ơn ông về những gì ông ban cho tôi. Cho nên tôi xin phép ông lấy số vàng này. Tôi sẽ thay ông tặng cho những người nghèo khác. Họ cần số vàng này hơn tôi.”.
Sưu tầm
