Bộ 10 đề thi giữa kì 1 Ngữ Văn 12 Kết nối tri thức có đáp án - Đề 7
6 câu hỏi
Phần 1: Đọc hiểu (5,0 điểm)
Đọc đoạn thơ sau và trả lời câu hỏi:
Tôi không được sinh ra và lớn lên trong Hà Nội
Hà Nội tự sinh ra và lớn lên trong tôi
Một cây yêu thương xum xuê vòm lá
Cây yêu thương tạc hình Cột Cờ Hà Nội thổi vào hồn tôi phấp phới hai từ “Tổ quốc", rạo rực mỗi lần tôi phóng xe qua
Cây yêu thương mang hình hài phố cũ nắng ngủ quên trên mái ngói nghiêng nghiêng
Hồ Gươm, Hồ Tây, hồ Ngọc Khánh những mặt hồ sóng sánh đổ vào tôi ánh sáng
Di cư vào tôi những đỏ trắng tím hồng của hoa phượng, loa kèn, bằng lăng sen ngát
Du mục vào tôi chợ hoa đêm Quảng Bá những vầng nón lá sáng vầng trăng
Bãi Sông Hồng cong dáng em thiếu nữ mùi hoa sữa vương mềm tóc
Cửa Ô vào đêm mở ra lối nhỏ ảo mờ sương phủ lạc bước người về
Ba mươi sáu phố dẫn về ngực tháp Rùa
Những chiều đổ lá xoã thu về
Dáng người gồng gánh vơi mỏng triền đê
Cuộc sống chảy ngập ngừng hè phố hàng nước chè đầu ngõ quán phở bình dân
Rất xa
Rất gần
Rất thương
Rất lạ. . .
Những hoa những lá những giọng những người
Như dành mình tôi
Để hoá thân tôi.
Tôi không được sinh ra và lớn lên trong Hà Nội
Hà Nội tự sinh ra và lớn lên trong tôi
(Hà Nội, in trong Những ngôi sao hình quang gánh, Nguyễn Phan Quế Mai,
NXB Hội Nhà văn, 2011)
Bài thơ được viết theo thể thơ nào?
Trong bài thơ trên, tác giả đã dùng hình ảnh nào làm biểu tượng để chỉ sự lớn lên của Hà Nội “trong tôi”?
Tác giả đã diễn tả cụ thể sự “tự lớn lên” của Hà Nội “trong tôi” như thế nào?
Nêu ngắn gọn ý nghĩa, tác dụng của hai từ “du mục” và “di cư” trong hai dòng thơ sau:
Di cư vào tôi những đỏ trắng tím hồng của hoa phượng, loa kèn, bằng lăng sen ngát
Du mục vào tôi chợ hoa đêm Quảng Bá những vầng nón lá sáng vầng trăng tin
Anh/ chị có ý kiến như thế nào nếu có người cho rằng “Bài thơ Hà Nội của Nguyễn Phan Quế Mai là sự lạm dụng hình thức dẫn đến lời thơ cầu kì, tối nghĩa”?
Phần 2: Viết (5,0 điểm)
Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) so sánh, đánh giá hai đoạn thơ sau:
Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông, Một người chín nhớ mười mong một người. Gió mưa là bệnh của giời, Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng. (...) Nhà em có một giàn giầu, Nhà anh có một hàng cau liên phòng. Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông, Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào? (Nguyễn Bính, trích Tương Tư, Tuyển tập Nguyễn Bính, NXB Văn học, Hà Nội, 1986)
| (...) Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh. Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi! Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi, Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời. Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm! Gió bao lần từng trận gió thương đi, – Mà kỷ niệm, ôi, còn gọi ta chi… (Xuân Diệu, trích Tương tư chiều, Tuyển tập Tự lực văn đoàn, tập III, NXB Hội nhà văn, 2004)
|








