28 câu Trắc nghiệm Lịch sử 7 Bài 18 có đúng sai, trả lời ngắn (mới nhất)
28 câu hỏi
PHẦN I. CÂU TRẮC NGHIỆM NHIỀU PHƯƠNG ÁN LỰA CHỌN
năm 875
năm 988
năm 1069
năm 1220
In-đra-pu-ra
Trà Kiệu
Vi-giay-a (Đồ Bàn)
Phan Rang
Bố Chính, Địa Lý, Ma Linh
Địa Lý, Ma Linh, Ô Châu
Bố Chính, Ô Châu, Lý Châu
Ma Linh, Tân Châu, Đại Chiêm
từ năm 988 đến năm 1069
từ năm 1069 đến năm 1220
từ năm 1353 đến năm 1471
từ năm 1220 đến năm 1353
mở rộng sâu về phía bắc và phía tây
ổn định như giai đoạn thế kỉ XIII
thống nhất hoàn toàn dưới một kinh đô
bị thu hẹp và chia thành nhiều tiểu quốc
khai thác khoáng sản
sản xuất nông nghiệp
chăn nuôi du mục
sản xuất công nghiệp
Gò Sành và Trường Cửu
Đồ Bàn và Trà Kiệu
Đại Chiêm và Tân Châu
Bố Chính và Ma Linh
làm gốm, dệt vải, chế tác trang sức, đóng thuyền
luyện sắt, khai than, đúc máy, đóng tàu hơi nước
làm giấy, in sách, chế tạo súng, luyện kim nặng
khai mỏ, làm kính, dệt len, chế tạo đồng hồ
Hin-du giáo
Nho giáo
Đạo giáo
Hồi giáo
Thành nhà Hồ
Chùa Một Cột
Tháp Bút
Tháp Pô Klong Ga-rai
Đại Việt
Chân Lạp
Chăm-pa
Xiêm
buôn bán đường biển và khai mỏ
du mục kết hợp săn bắn
trồng lúa kết hợp chăn nuôi và đánh bắt
trồng cây công nghiệp kết hợp thủ công
Chăm-pa từ bỏ thương mại biển và tập trung hoàn toàn vào nông nghiệp
Chăm-pa dời kinh đô ra phía bắc và chấm dứt mọi cuộc xung đột
Chăm-pa thoát khỏi ách Chân Lạp, củng cố quyền lực và mở rộng lãnh thổ
Chăm-pa chia thành nhiều tiểu quốc và tăng quyền tự chủ địa phương
từ khủng hoảng, suy yếu đến thu hẹp lãnh thổ và phân chia
từ phân chia thành nhiều tiểu quốc đến thống nhất toàn lãnh thổ
từ bị Chân Lạp đô hộ đến giành độc lập và mở rộng lãnh thổ
từ ổn định lâu dài đến mở rộng quyền lực sang toàn Đông Nam Á
nông nghiệp lúa nước hoàn toàn thay thế các ngành kinh tế khác
các nghề thủ công chỉ phục vụ nhu cầu của cư dân trong nội địa
cư dân ngừng khai thác lâm thổ sản để chuyển sang chăn nuôi
hải cảng được mở rộng hoặc xây mới, thương mại đường biển phát triển
chỉ tiếp nhận yếu tố bên ngoài, hầu như không tạo được dấu ấn văn hoá riêng
tiếp nối ảnh hưởng tôn giáo khu vực đồng thời sáng tạo chữ viết, kiến trúc và nghệ thuật riêng
tách biệt với Hin-du giáo, Phật giáo và không tiếp nhận ảnh hưởng văn hoá khu vực
chủ yếu phát triển quân sự, còn chữ viết, kiến trúc và nghệ thuật không có bước tiến đáng kể
địa bàn xa, điều kiện tự nhiên khó khai phá và Chân Lạp thường xuyên phải đối phó chiến tranh
Nam Bộ đã trở thành trung tâm chính trị - kinh tế lớn nhất và được Chân Lạp trực tiếp quản lí ổn định
cư dân Nam Bộ rất đông đúc, có bộ máy nhà nước riêng và không chịu tác động từ bên ngoài
Chân Lạp chủ động giao toàn bộ vùng đất Nam Bộ cho Chăm-pa quản lí ngay từ đầu thế kỉ X
thương nghiệp quốc tế phát triển mạnh hơn trước và trở thành hoạt động chi phối toàn bộ nền kinh tế
nông nghiệp suy giảm hoàn toàn, cư dân chuyển chủ yếu sang thủ công nghiệp và buôn bán đường biển
kinh tế vẫn dựa vào nông nghiệp, chăn nuôi, đánh bắt nhưng thương nghiệp không còn phát triển như trước
sản xuất chủ yếu tự cấp tự túc, nghề thủ công và hoạt động trao đổi nhỏ hầu như không còn tồn tại
điều kiện tự nhiên thay đổi, đất bị ngấm mặn và sản xuất nông nghiệp gặp khó khăn
các đô thị lớn thu hút toàn bộ cư dân chuyển khỏi vùng đất Nam Bộ
vùng đất bị cấm khai phá và không có nguồn nước cho sinh hoạt
cư dân bị bắt buộc chuyển hết sang vùng trung lưu sông Mê Công
văn hoá Ăng-co chi phối hoàn toàn, làm các truyền thống có từ thời Phù Nam dần biến mất
chỉ còn tín ngưỡng dân gian, trong khi Hin-du giáo và Phật giáo không còn vai trò trong đời sống
đời sống văn hoá tách khỏi môi trường sông nước và ít phản ánh điều kiện khí hậu nóng ẩm
vẫn giữ nhiều truyền thống Phù Nam, duy trì các tôn giáo - tín ngưỡng và tiếp xúc thêm ảnh hưởng văn hoá
Kết hợp diễn biến chính trị với tình hình kinh tế, văn hoá Chăm-pa, kết luận có căn cứ nhất
khủng hoảng chính trị khiến các hoạt động kinh tế, văn hoá của Chăm-pa chấm dứt hoàn toàn từ thế kỉ XIV
sự phát triển của Chăm-pa chỉ dựa vào mở rộng lãnh thổ, không gắn với sản xuất, thủ công và giao thương
kinh tế, văn hoá Chăm-pa phát triển liên tục và hoàn toàn không chịu tác động của những biến động chính trị
dù trải qua nhiều biến động chính trị, cư dân Chăm-pa vẫn duy trì và phát triển nhiều hoạt động kinh tế, văn hoá
cả hai đều lấy thương mại đường biển làm nền tảng, còn nông nghiệp chỉ giữ vai trò thứ yếu trong nền kinh tế
cả hai đều dựa nhiều vào nông nghiệp và khai thác nguồn lợi, nhưng thương mại biển của Chăm-pa nổi bật hơn
Nam Bộ có thương mại quốc tế phát triển mạnh hơn Chăm-pa và trở thành trung tâm giao thương lớn của khu vực
Chăm-pa chủ yếu dựa vào chăn nuôi du mục, còn Nam Bộ chỉ phát triển nghề thủ công và trao đổi nhỏ
Đối chiếu lược đồ lãnh thổ Chăm-pa với bảng diễn biến chính trị, nhận xét có căn cứ nhất
lãnh thổ Chăm-pa cuối thế kỉ XV mở rộng hơn rõ rệt so với thế kỉ X và tiếp tục phát triển về phía bắc
kinh đô cùng phạm vi lãnh thổ Chăm-pa giữ nguyên, hầu như không thay đổi trong suốt giai đoạn lịch sử
phạm vi lãnh thổ cuối thế kỉ XV bị thu hẹp, phù hợp với xu hướng suy yếu và phân chia sau năm 1471
lược đồ thể hiện Chăm-pa kiểm soát ổn định toàn bộ vùng đất Nam Bộ từ thế kỉ X đến đầu thế kỉ XVI
vùng đất Nam Bộ trải qua quá trình biến đổi dân cư và khai phá trong bối cảnh quyền kiểm soát trực tiếp không ổn định
vùng đất Nam Bộ đã hình thành bộ máy nhà nước thống nhất, ổn định và kiểm soát chặt chẽ mọi khu vực trong giai đoạn
hoạt động khai phá ở Nam Bộ gần như chấm dứt hoàn toàn, dân cư không có thêm sự dịch chuyển từ bên ngoài vào
vùng đất Nam Bộ hầu như biệt lập, không diễn ra sự dịch chuyển dân cư, khai phá hay tiếp xúc văn hoá đáng kể
PHẦN II. CÂU TRẮC NGHIỆM ĐÚNG/SAI
Đọc thông tin rồi chọn đúng (ghi Đ)/ sai (ghi S) ở các nhận định a), b), c), d)
Thông tin. Từ năm 988, Vương triều Vi-giay-a mở ra một thời kì phát triển mới của Chăm-pa. Giai đoạn 988 - 1220, Chăm-pa vừa giải quyết xung đột với Đại Việt vừa nhiều lần chiến tranh với Chân Lạp. Từ 1220 đến 1353 là thời kì thịnh đạt nhất; từ cuối thế kỉ XIV đến năm 1471, vương triều lâm vào khủng hoảng, suy yếu rồi sụp đổ. Sau năm 1471, lãnh thổ Chăm-pa tiếp tục bị thu hẹp và chia thành nhiều tiểu quốc.
Giai đoạn 1220 - 1353 được xem là thời kì thịnh đạt nhất của Vương triều Vi-giay-a và Vương quốc Chăm-pa
Từ cuối thế kỉ XIV đến năm 1471, Chăm-pa chuyển từ khủng hoảng, suy yếu đến sự sụp đổ của Vương triều Vi-giay-a
Việc cắt ba châu Bố Chính, Địa Lý và Ma Linh cho Đại Việt năm 1069 diễn ra trong thời kì Chăm-pa thịnh đạt nhất 1220 - 1353
Toàn bộ tiến trình từ năm 988 đến đầu thế kỉ XVI cho thấy lãnh thổ và quyền lực Chăm-pa liên tục mở rộng, không có giai đoạn suy giảm
Nhận định a) | Nhận định b) | Nhận định c) | Nhận định d) |
Đ | Đ | S | S |
Đọc bảng dữ kiện sau đây rồi chọn đúng (ghi Đ)/ sai (ghi S) ở các nhận định a), b), c), d)
Lĩnh vực | Nét chính ở Chăm-pa từ thế kỉ X đến đầu thế kỉ XVI |
Nông nghiệp | Giữ vai trò chủ yếu; tiếp tục đào kênh, đắp đập thuỷ lợi |
Khai thác - thương mại | Khai thác lâm thổ sản, đánh bắt hải sản; thương mại biển phát triển, có các cảng Đại Chiêm, Tân Châu |
Thủ công nghiệp | Làm gốm, dệt vải, chế tác đồ trang sức, đóng thuyền; xuất hiện nhiều lò gốm nổi tiếng |
Văn hoá | Hin-du giáo giữ vị trí quan trọng, chữ Chăm được cải tiến; kiến trúc đền tháp, điêu khắc, ca múa nhạc phát triển |
Bảng cho thấy sản xuất nông nghiệp giữ vai trò chủ yếu trong kinh tế Chăm-pa
Thương mại đường biển suy giảm rõ rệt, các hải cảng cũ và mới đều mất vai trò trong giai đoạn này
Những nét văn hoá trong bảng phản ánh sự tiếp nối ảnh hưởng tôn giáo đồng thời với sự sáng tạo riêng về chữ viết và nghệ thuật của người Chăm
Từ bảng có thể kết luận kinh tế và văn hoá Chăm-pa hoàn toàn biệt lập, không có giao lưu hay ảnh hưởng từ các khu vực bên ngoài
Nhận định a) | Nhận định b) | Nhận định c) | Nhận định d) |
Đ | S | Đ | S |
Quan sát lược đồ sau đây rồi chọn đúng (ghi Đ)/ sai (ghi S) ở các nhận định a), b), c), d)

Hình 2. Lược đồ Vương quốc Chăm-pa từ thế kỉ X đến đầu thế kỉ XVI
Lược đồ phân biệt phạm vi lãnh thổ Chăm-pa ở thế kỉ X và vào cuối thế kỉ XV
Phần lãnh thổ thể hiện cho cuối thế kỉ XV hẹp hơn đáng kể so với phạm vi lãnh thổ Chăm-pa ở thế kỉ X
Các đường biên giới quốc gia ngày nay trên lược đồ trùng hoàn toàn với ranh giới lãnh thổ Chăm-pa trong lịch sử
Chỉ từ lược đồ có thể khẳng định nguyên nhân duy nhất làm lãnh thổ Chăm-pa thu hẹp là điều kiện địa hình
Nhận định a) | Nhận định b) | Nhận định c) | Nhận định d) |
Đ | Đ | S | S |
Đọc thông tin rồi chọn đúng (ghi Đ)/ sai (ghi S) ở các nhận định a), b), c), d)
Thông tin. Sau khi Vương quốc Phù Nam sụp đổ, vùng đất Nam Bộ trên danh nghĩa thuộc Chân Lạp nhưng triều đình ở Ăng-co gặp nhiều khó khăn và hầu như không thể quản lí trực tiếp. Từ sau thế kỉ X, điều kiện tự nhiên thay đổi, một phần đất bị ngấm mặn nên cư dân trong nhiều thế kỉ rất thưa vắng. Về sau xuất hiện các nhóm lưu dân Việt đến khẩn hoang ở Mô Xoài, Đồng Nai. Kinh tế của cư dân chủ yếu dựa vào trồng lúa, chăn nuôi, đánh bắt thuỷ hải sản, kết hợp nghề thủ công và buôn bán nhỏ; văn hoá vẫn giữ nhiều truyền thống từ thời Phù Nam, duy trì Hin-du giáo, Phật giáo và tín ngưỡng dân gian.
Sau khi Phù Nam sụp đổ, Chân Lạp đã kiểm soát trực tiếp, chặt chẽ và ổn định toàn bộ vùng đất Nam Bộ trong suốt giai đoạn
Điều kiện tự nhiên khó khăn cùng dân cư thưa vắng là những yếu tố làm việc khai phá và quản lí vùng đất Nam Bộ gặp trở ngại
Kinh tế Nam Bộ vẫn dựa nhiều vào nông nghiệp và khai thác nguồn lợi tự nhiên, còn văn hoá tiếp tục lưu giữ nhiều truyền thống có từ thời Phù Nam
Việc ảnh hưởng Ăng-co không đậm nét chứng tỏ cư dân Nam Bộ hoàn toàn biệt lập với các tôn giáo và ảnh hưởng văn hoá trong khu vực
Nhận định a) | Nhận định b) | Nhận định c) | Nhận định d) |
S | Đ | Đ | S |


