Đề thi Đánh giá năng lực ĐHQG Hồ Chí Minh năm 2025 có đáp án (Đề 4)

Why does the author mention the risks of traffic in the last paragraph

52/120

Why does the author mention the risks of traffic in the last paragraph?

To argue that fewer roads should be built in urban areas.

To emphasize that green spaces can reduce traffic congestion.

To suggest that shopping areas should be moved to suburban locations.

To highlight how traffic dangers limit the usability of urban recreational spaces.

Giải thích

Kiến thức về Tìm thông tin chi tiết trong bài

Dịch: Tại sao tác giả lại đề cập đến rủi ro giao thông ở đoạn cuối?

A. Để lập luận rằng nên xây ít đường hơn ở khu vực đô thị.

B. Để nhấn mạnh rằng không gian xanh có thể làm giảm tình trạng tắc nghẽn giao thông.

C. Để đề xuất rằng nên chuyển các khu mua sắm ra vùng ngoại ô. 

D. Nhấn mạnh cách mà rủi ro giao thông hạn chế việc sử dụng các không gian giải trí đô thị.

Thông tin: The urban environment has to offer as many recreational activities as possible, and the design of these has to be such that more obligatory activities can also have a recreative aspect. The very best standard of living is nothing if it is not possible to take a pleasant walk in the district, if the children cannot be allowed to play in the streets, because the risks of traffic are too great, … (Môi trường đô thị phải cung cấp càng nhiều hoạt động giải trí càng tốt và việc thiết kế các hoạt động này phải được thực hiện theo cách mà ngay cả những hoạt động bắt buộc cũng có thể mang tính giải trí. Mức sống cao nhất sē chẳng có ý nghĩa gì nếu không thể đi dạo thoải mái trong quận, nếu trẻ em không được phép chơi đùa trên đường phố vì nguy cơ tai nạn giao thông quá lớn, …)

=> Tác giả đang nói về việc giao thông nguy hiểm khiến con người không thể tận hưởng những hoạt động ngoài trời gần nhà, điều này làm giảm giá trị của các không gian công cộng.

Chọn D.

Dịch bài đọc:

Các cơ sở không gian xanh đang góp phần quan trọng vào chất lượng môi trường đô thị. May mắn thay, hiện nay không còn cần thiết phải bắt đầu mọi bài giảng hay cuốn sách về chủ đề này bằng việc chứng minh ý tưởng này nữa. Hiện tại, điều này đã được công nhận rộng rãi, mặc dù chủ yếu được xem như một tuyên bố hiển nhiên hơn là một kết luận dựa trên bằng chứng khoa học chặt chẽ. Việc thừa nhận tầm quan trọng của không gian xanh trong môi trường đô thị là bước đi đúng đắn đầu tiên; tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là chúng ta đã biết đầy đủ về chức năng của không gian xanh trong thành phố và cách mà cư dân sử dụng chúng. Đối với chủ đề khá phức tạp này, trong phạm vi bài giảng này, tôi sē chỉ đi sâu vào một khía cạnh, cụ thể là chức năng giải trí của các cơ sở không gian xanh. 

Theo tôi, sự tách biệt về mặt lý thuyết giữa sống, làm việc, giao thông và giải trí được sử dụng trong quy hoạch đô thị và nông thôn trong nhiều năm, đã dẫn đến sự quan tâm không cân xứng đối với các hình thức giải trí xa nhà, trong khi có tương đối ít sự quan tâm đến việc cải thiện các cơ hội giải trí ngay trong khu vực lân cận nơi ở. Chúng tôi đã đi đến kết luận rằng điều này không đúng, bởi vì một phần quan trọng trong quỹ thời gian chúng ta không dành để ngủ hoặc làm việc, được sử dụng cho các hoạt động trong và xung quanh nhà. Vì vậy, hiển nhiên là việc giải trí ngoài trời phải bắt đầu từ cửa ngō của ngôi nhà. 

Môi trường đô thị phải cung cấp càng nhiều hoạt động giải trí càng tốt và việc thiết kế các hoạt động này phải được thực hiện theo cách mà ngay cả những hoạt động bắt buộc cũng có thể mang tính giải trí. Mức sống cao nhất sē chẳng có ý nghĩa gì nếu không thể đi dạo thoải mái trong quận, nếu trẻ em không được phép chơi đùa trên đường phố vì nguy cơ tai nạn giao thông quá lớn, nếu trong lúc đi mua sắm, bạn không thể tìm thấy một nơi nào để tận hưởng khoảnh khắc thời tiết đẹp. Tóm lại, nếu bạn chỉ cảm thấy thực sự thoải mái khi đã đóng cửa nhà lại, thì điều đó có nghĩa là môi trường đô thị vẫn chưa đáp ứng đủ nhu cầu sống của con người.