Đề thi thử Tốt nghiệp THPT Tiếng Anh 2025-2026 THPT Hàm Rồng (Thanh Hóa) có đáp án

Which option best paraphrases the underlined sentence in paragraph 2?

40/40

Which option best paraphrases the underlined sentence in paragraph 2?

To enhance their productivity, workers typically negotiate higher fees and decline offers requiring them to operate beyond standard work periods.

Workers often choose to reduce their rates and work irregular schedules because these decisions substantially raise their long-term income potential.

To preserve even minimal financial stability, many workers are driven to perform low-paid assignments or labour during hours that conflict with their personal routines.

Financially secure workers generally avoid tasks with reduced remuneration or time slots that interfere with established commitments.

Giải thích

Câu nào sau đây diễn giải đúng nhất câu được gạch chân trong đoạn 2?

A. Để nâng cao năng suất, người lao động thường đàm phán mức phí cao hơn và từ chối các đề nghị yêu cầu họ làm việc ngoài khung giờ tiêu chuẩn.

B. Người lao động thường chọn giảm mức phí của họ và làm việc theo lịch trình không đều đặn vì những quyết định này làm tăng đáng kể tiềm năng thu nhập dài hạn của họ.

C. Để duy trì sự ổn định tài chính dù là ở mức tối thiểu, nhiều người lao động buộc phải thực hiện các nhiệm vụ được trả lương thấp hoặc lao động trong những khung giờ xung đột với sinh hoạt cá nhân của họ.

D. Những người lao động có tài chính ổn định thường tránh các nhiệm vụ bị giảm thù lao hoặc những khoảng thời gian gây cản trở các cam kết sẵn có.

- Câu gạch chân:As a result, gig workers may find themselves competing intensely for tasks, accepting lower fees, or working unsociable hours to maintain financial stability.

(Hệ quả là lao động gig có thể rơi vào tình trạng cạnh tranh gay gắt để giành việc, chấp nhận mức phí thấp hơn, hoặc phải làm việc vào những khung giờ bất tiện nhằm duy trì sự ổn định tài chính.)

Chọn C.

Dịch bài đọc:

VIỆC LÀM ĐÔ THỊ VÀ SỰ TRỖI DẬY CỦA NỀN KINH TẾ GIG

Tại nhiều đô thị lớn, thị trường lao động đã chứng kiến một sự chuyển dịch rõ rệt khi các công việc toàn thời gian truyền thống dần nhường chỗ cho những hình thức lao động ngắn hạn, dựa trên từng nhiệm vụ cụ thể. Sự thay đổi này chủ yếu được thúc đẩy bởi các nền tảng số có khả năng kết nối người cung cấp dịch vụ với khách hàng theo thời gian thực. Mặc dù các hệ thống như vậy cung cấp sự linh hoạt và khả năng tiếp cận thu nhập tức thì, chúng cũng đẩy người lao động vào tình trạng nhu cầu biến động và thu nhập không ổn định. Khi dân số đô thị tiếp tục gia tăng, số lượng người tìm đến công việc gig — dù là nghề nghiệp chính hay nguồn thu nhập bổ sung — cũng tăng lên đáng kể.

Đối với nhiều cư dân thành thị, công việc gig là một lựa chọn hấp dẫn so với mô hình việc làm truyền thống. Hình thức này cho phép người lao động chủ động sắp xếp thời gian, tránh những quãng đường đi làm dài, đồng thời theo đuổi nhiều nguồn thu nhập khác nhau. Đặc biệt, sinh viên, người chăm sóc gia đình và người di cư bị thu hút bởi tính tự chủ mà lao động trên nền tảng số hứa hẹn mang lại. Tuy nhiên, cảm giác tự do ấy đôi khi chỉ là bề ngoài. Người lao động vẫn chịu sự chi phối của các thuật toán nền tảng — những yếu tố quyết định mức độ hiển thị, thù lao và khả năng tiếp cận khách hàng — thường thiếu minh bạch và không có cơ chế khiếu nại rõ ràng. Hệ quả là lao động gig có thể rơi vào tình trạng cạnh tranh gay gắt để giành việc, chấp nhận mức phí thấp hơn, hoặc phải làm việc vào những khung giờ bất tiện nhằm duy trì sự ổn định tài chính.

Tác động của xu hướng này không chỉ dừng lại ở sinh kế cá nhân. Khi công việc gig ngày càng mở rộng, những lo ngại về quyền lao động, an sinh xã hội và sức khỏe lâu dài của thị trường lao động đô thị cũng trở nên gay gắt hơn. Nhiều lao động gig không được tiếp cận các phúc lợi thiết yếu như chế độ ốm đau, nghỉ phép hay đóng góp lương hưu — những quyền lợi vốn gắn liền với hợp đồng lao động truyền thống. Thiếu vắng các cơ chế bảo vệ này, họ dễ tổn thương hơn trước các cú sốc kinh tế, bệnh tật hoặc những khoản chi tiêu bất ngờ. Các nhà hoạch định chính sách và giới vận động lao động cho rằng những thành phố phụ thuộc nặng nề vào lao động gig có nguy cơ làm gia tăng bất bình đẳng nếu khung pháp lý không kịp thích ứng với tốc độ thay đổi của công nghệ.

Dù đối mặt với nhiều thách thức, nền kinh tế gig vẫn tiếp tục ăn sâu vào cấu trúc đời sống đô thị. Nhu cầu đối với các dịch vụ như giao đồ ăn, gọi xe và công việc tự do trên nền tảng số hầu như chưa có dấu hiệu chững lại. Một số thành phố đã bắt đầu thử nghiệm các cải cách, bao gồm quy định mức thù lao tối thiểu và các mô hình phúc lợi linh hoạt, nhằm dung hòa giữa đổi mới sáng tạo và phúc lợi người lao động. Liệu những biện pháp này có đủ hiệu quả hay không vẫn còn là câu hỏi bỏ ngỏ, nhưng có thể khẳng định rằng tương lai của việc làm đô thị sẽ được định hình, ở mức độ không nhỏ, bởi cách xã hội lựa chọn quản lý và hỗ trợ lực lượng lao động gig đang ngày càng gia tăng.