Which of the following can be inferred from the passage?
Điều nào sau đây có thể được suy luận từ bài đọc?
A. Bảo vệ thanh thiếu niên khỏi mọi khó khăn nhỏ nhặt được coi là biện pháp chủ động để nuôi dưỡng khả năng phục hồi tâm lý thực sự.
(Sai, đoạn 4 nói việc này sẽ “cản trở sự trưởng thành cảm xúc” của họ).
B. Cha mẹ phải loại bỏ mọi kỳ vọng về học tập để cung cấp cho con cái một môi trường hỗ trợ vô điều kiện. (Sai).
C. Các cách tiếp cận hiện tại đối với cuộc khủng hoảng lo âu ở thanh thiếu niên phần lớn mang tính phản ứng (reactive), chỉ giải quyết vấn đề sau khi sự đau khổ tâm lý đã bộc lộ. (Đúng).
D. Các trường học tích hợp thành công việc rèn luyện cảm xúc vào chương trình giảng dạy sẽ hoàn toàn loại bỏ nhu cầu kiểm tra có tính chất quyết định cao. (Sai, không có cơ sở).
→ Ngay đầu đoạn 4, tác giả viết: “Việc đảo ngược cuộc khủng hoảng này đòi hỏi một cách tiếp cận toàn diện, chủ động (proactive) thay vì chỉ đơn thuần là phản ứng lại với các triệu chứng (merely reacting to symptoms)”. Lời kêu gọi thay đổi này hàm ý rằng cách tiếp cận hiện tại/từ trước đến nay của xã hội đang bị thiên về việc “chỉ phản ứng lại các triệu chứng” (chờ có bệnh rồi mới chữa) - tức là “mang tính phản ứng” (reactive).
Chọn C.