Which of the following best summarises the passage?
Câu nào sau đây tóm tắt tốt nhất đoạn văn này?
A. Tập trung vào tính bền vững sẽ giúp tránh khai thác quá mức tài nguyên thiên nhiên của chúng ta và đảm bảo một tương lai lành mạnh hơn, cân bằng hơn cho các thế hệ tương lai của chúng ta và hành tinh.
B. Việc ngăn chặn nạn phá rừng và cắt giảm tiêu thụ thịt là cần thiết để ngăn chặn sự lây lan của các dịch bệnh và đảm bảo một tương lai bền vững cho cả môi trường và sức khỏe cộng đồng.
C. Mối liên hệ giữa nạn phá rừng, động vật hoang dã và sự lây lan của một số bệnh truyền nhiễm đòi hỏi phải hành động để giảm nạn phá rừng, thúc đẩy các hoạt động bền vững và quản lý hoạt động buôn bán động vật hoang dã.
D. Chính phủ phải hành động ngay lập tức để ngăn chặn sự lây lan của các bệnh truyền nhiễm bằng cách quản lý hoạt động buôn bán động vật hoang dã và giải quyết nạn phá rừng bất hợp pháp.
Thông tin:
A sai vì câu này chỉ tập trung vào “sustainability” (tính bền vững) mà không đề cập đến mối liên hệ giữa phá rừng và bệnh truyền nhiễm, vốn là một nội dung quan trọng của bài.
B sai vì tuy bài có nhắc đến việc giảm tiêu thụ thịt như một biện pháp giúp bảo vệ môi trường, nhưng bài cũng đề cập đến việc quản lý động vật hoang dã và ngăn chặn buôn bán động vật trái phép.
C đúng vì bài viết nhấn mạnh mối liên hệ giữa phá rừng, động vật hoang dã, và bệnh truyền nhiễm, đồng thời kêu gọi hành động để giải quyết vấn đề này. Các giải pháp gồm giảm phá rừng, thúc đẩy phát triển bền vững, và kiểm soát buôn bán động vật hoang dã.
D sai vì câu này chỉ tập trung vào hành động của chính phủ và ngăn chặn buôn bán động vật hoang dã, mà không nhắc đến vai trò của cá nhân và các giải pháp khác như thay đổi hành vi tiêu dùng (giảm ăn thịt, chọn sản phẩm nông nghiệp bền vững).
Chọn C.
Dịch bài đọc:
[I] SARS, Ebola và SARS-CoV-2 đã gây ra sự hoảng loạn trên toàn cầu kể từ năm 2002, và cả ba loại virus này đều lây sang con người từ động vật hoang dã sống trong các khu rừng nhiệt đới rậm rạp mà chúng ta đang chặt phá để trồng trọt và xây dựng nhà ở. [II] Việc ngăn chặn nạn phá rừng không chỉ giúp giảm thiểu thiên tai mà còn giúp kiểm soát sự lây lan của các dịch bệnh nguy hiểm như Zika, sốt rét và tả, vốn có liên quan đến rừng mưa nhiệt đới. [III] Một nghiên cứu năm 2019 cho thấy rằng nếu nạn phá rừng tăng 10%, số ca mắc bệnh sốt rét sẽ tăng 3,3% – tương đương với 7,4 triệu người trên toàn thế giới. [IV]
Để ngăn chặn sự tàn phá môi trường, xã hội cần hành động. Một bước quan trọng là giảm tiêu thụ thịt, không chỉ giúp cải thiện sức khỏe mà còn góp phần giảm nhu cầu sử dụng đất cho trồng trọt và chăn nuôi. Cắt giảm thực phẩm chế biến sẵn cũng sẽ làm giảm nhu cầu về dầu cọ – một loại cây trồng chủ yếu được canh tác trên những vùng đất từng là rừng nhiệt đới. Ngoài ra, việc tăng sản lượng lương thực trên mỗi héc-ta có thể đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng mà không cần mở rộng thêm diện tích đất, từ đó giúp giảm áp lực lên rừng và các hệ sinh thái khác.
Chính phủ cần có những hành động ngay lập tức để ngăn chặn sự lây lan của các bệnh truyền nhiễm. Việc cấm bán động vật hoang dã tại các chợ bán đồ tươi sống là điều cần thiết, vì những khu chợ này là nguồn lây nhiễm bệnh từ động vật sang người. Mặc dù các chợ này có giá trị văn hóa quan trọng, nhưng những rủi ro sức khỏe mà chúng gây ra là quá lớn để có thể bỏ qua. Chính phủ cũng phải giải quyết vấn đề buôn bán động vật hoang dã trái phép, vì hoạt động này góp phần làm lây lan dịch bệnh trên toàn cầu và khiến nhiều người gặp nguy hiểm hơn.
Chấm dứt nạn phá rừng và ngăn ngừa đại dịch sẽ giúp đảm bảo cuộc sống khỏe mạnh hơn, giảm thiểu nạn đói, thúc đẩy bình đẳng giới, đồng thời khuyến khích sử dụng đất bền vững. Đại dịch COVID-19, dù gây ra nhiều tổn thất nặng nề, là một lời nhắc nhở rằng chúng ta cần chuyển hướng tập trung vào những thành tựu của con người thông qua quản lý môi trường tốt hơn. Việc ưu tiên phát triển bền vững sẽ giúp tránh tình trạng khai thác quá mức tài nguyên thiên nhiên và đảm bảo một hành tinh khỏe mạnh hơn cho các thế hệ tương lai.