What does the author imply by: “Such innovations offer some relief, but the question remains: can allergies be fully prevented, and if so, what new triggers might arise for the immune system
Hướng dẫn giải:
Đáp án đúng: C
Dịch câu in đậm: Những cải tiến như vậy mang lại một số sự giảm nhẹ, nhưng câu hỏi vẫn còn đó: liệu dị ứng có thể được ngăn ngừa hoàn toàn hay không, và nếu có, những tác nhân gây dị ứng mới nào có thể xuất hiện để hệ thống miễn dịch phản ứng lại?”
Hướng dẫn dịch:
A. Việc đầu tư vào các phương pháp giảm dị ứng tiên tiến là không đáng.
B. Hệ thống miễn dịch của chúng ta là một thiết kế khiếm khuyết cần được cải thiện.
C. Dị ứng chắc chắn không phải là mối đe dọa duy nhất do hệ thống miễn dịch của chúng ta gây ra.
D. Có thể không thể chữa khỏi hoàn toàn bệnh dị ứng.
Dịch bài đọc:
Giả sử 54,3% dân số một quốc gia mắc bệnh ung thư. Con số đó có thể gây ra sự hoảng loạn trên toàn quốc—một cuộc tìm kiếm nguyên nhân có vấn đề với chế độ ăn uống, môi trường, mức độ hoạt động của người dân. Trên thực tế, đó là tỷ lệ người Mỹ có phản ứng da dương tính với một hoặc nhiều chất gây dị ứng. Phản ứng dị ứng, chẳng hạn như hắt hơi, ngứa và phát ban, là do hệ thống miễn dịch tấn công nhầm các chất vô hại như phấn hoa, mạt bụi hoặc một số loại thực phẩm. Ngay cả khi các triệu chứng hiếm khi đe dọa đến tính mạng, dị ứng vẫn có thể gây khó chịu rất lớn cho người mắc phải, những người được cho là chỉ cần "chấp nhận sống chung với nó".
Dị ứng được coi là "đại dịch của thời hiện đại", với tỷ lệ mắc bệnh cao hơn nhiều ở các nước công nghiệp hóa. Các yếu tố như chế độ ăn uống, ô nhiễm và biến đổi môi trường đều góp phần vào sự gia tăng này. Ngược lại, các khu vực có mức độ công nghiệp hóa hạn chế, chẳng hạn như một số vùng ở Nam Mỹ và Châu Phi, lại có tỷ lệ dị ứng thấp hơn đáng kể, cho thấy rằng quá trình hiện đại hóa đóng vai trò quan trọng trong sự gia tăng các phản ứng dị ứng.
Đối với trẻ em ở Hoa Kỳ, dị ứng thực phẩm ngày càng phổ biến, ảnh hưởng đến khoảng sáu phần trăm. Do đó, luật liên bang quy định các nhà sản xuất thực phẩm phải ghi rõ các chất gây dị ứng chính. Đối với các gia đình đang phải đối mặt với chứng dị ứng nghiêm trọng, các biện pháp đặc biệt, chẳng hạn như bàn ăn không gây dị ứng trong trường học và các nhóm hỗ trợ, là rất cần thiết để quản lý những thách thức này.
Phản ứng dị ứng phát triển khi hệ thống miễn dịch nhận diện một chất là mối đe dọa và tạo ra kháng thể chống lại nó. Lần tiếp xúc đầu tiên với chất gây dị ứng có thể không gây ra triệu chứng nào, nhưng cơ thể "ghi nhớ" và phản ứng mạnh hơn trong những lần tiếp xúc sau đó. Phản ứng miễn dịch này có thể tiến triển, có khả năng trở nên nghiêm trọng hơn sau mỗi lần tiếp xúc. [A]
Dị ứng có yếu tố di truyền, nghĩa là gen có thể làm tăng nguy cơ mắc dị ứng hoặc hen suyễn ở một người, đặc biệt nếu cha mẹ có các bệnh tương tự. Tuy nhiên, chỉ riêng yếu tố di truyền không thể giải thích được sự gia tăng nhanh chóng tỷ lệ dị ứng, điều này đã khiến các nhà nghiên cứu điều tra các yếu tố môi trường và lối sống. Một trong những yếu tố đó là chế độ ăn uống: sự gia tăng thực phẩm chế biến sẵn, giảm lượng trái cây và rau quả, và mức độ chất chống oxy hóa thấp hơn có thể góp phần làm tăng khả năng bị dị ứng. Lạm dụng kháng sinh cũng là một nguyên nhân có thể xảy ra, vì nó làm rối loạn hệ vi khuẩn đường ruột có thể giúp ngăn chặn các phản ứng dị ứng. Ngoài ra, việc tiếp xúc với các chất ô nhiễm môi trường, như khói diesel gần đường cao tốc, đã được chứng minh là làm tăng độ nhạy cảm với các chất gây dị ứng. [B]
"Giả thuyết vệ sinh" là một lý thuyết phổ biến giải thích dịch bệnh dị ứng. Nó cho rằng sự ám ảnh của xã hội hiện đại với sự sạch sẽ ngăn cản mọi người, đặc biệt là trẻ em, tiếp xúc với vi khuẩn và chất gây dị ứng giúp xây dựng hệ thống miễn dịch mạnh mẽ hơn. Trong môi trường được khử trùng kỹ lưỡng, hệ thống miễn dịch có thể phản ứng quá mức với các chất vô hại, dẫn đến dị ứng. [C]
Tuy nhiên, "loại bụi bẩn phù hợp" dường như là cần thiết để mang lại lợi ích này. Ví dụ, các khu dân cư nội thành, thường xuyên tiếp xúc với chất ô nhiễm, vẫn cho thấy tỷ lệ dị ứng cao, cho thấy rằng một số chất ô nhiễm nhất định chứ không phải việc thiếu tiếp xúc với vi sinh vật tự nhiên mới là vấn đề. [D]
Mặc dù chúng ta vẫn chưa có giải pháp rõ ràng để ngăn ngừa dị ứng, một số nhà khoa học tin rằng việc cho trẻ tiếp xúc với vi khuẩn và chất gây dị ứng từ sớm có thể giúp giảm tỷ lệ dị ứng. Tuy nhiên, phương pháp tốt nhất vẫn chưa chắc chắn, vì một số lần tiếp xúc sớm có thể làm cho tình trạng dị ứng trở nên tồi tệ hơn về sau. Đặc biệt, dị ứng thực phẩm có thể cần các phương pháp điều trị hoàn toàn khác.
Bất chấp những thách thức này, chúng ta vẫn còn có hy vọng. Ngày nay, thị trường đang phát triển cung cấp cho người bị dị ứng nhiều sản phẩm và dịch vụ khác nhau, chẳng hạn như khách sạn không gây dị ứng và hệ thống thông gió được cải tiến. Các nhà khoa học cũng đang nghiên cứu kỹ thuật di truyền, chẳng hạn như tạo ra các loại cây không gây dị ứng, không gây ra phản ứng dị ứng. Những đổi mới như vậy mang lại một số sự giảm nhẹ, nhưng câu hỏi vẫn còn đó: liệu dị ứng có thể được ngăn ngừa hoàn toàn hay không, và nếu có, những tác nhân gây dị ứng mới nào có thể xuất hiện để hệ thống miễn dịch phản ứng lại?