What does Linda say about the full-time shop assistants? A. They were friendly to her. B. They hadn’t got the same skills as her. C. They helped her a lot with her work. D. They didn’t work
Đáp án đúng là B
What does Linda say about the full-time shop assistants? (Linda nói gì về các trợ lý cửa hàng toàn thời gian?)
A. They were friendly to her. (họ thân thiện với cô ấy.)
⭢Sai. Dựa trên thông tin “the full-time staff some treated us like silly schoolgirls because we couldn’t cook” (nhân viên toàn thời gian đối xử với chúng tôi như những nữ sinh ngốc nghếch vì chúng tôi không biết nấu ăn),nhân viên toàn thời gian không thân thiện.
B. They hadn’t got the same skills as her. (họ không có những kỹ năng giống như cô ấy.)
⭢Đúng, dựa trên thông tin “the full-time assistants couldn’t add up in their head. I was good at it” (các trợ lý toàn thời gian đó không thể tính nhẩm trong đầu. Tôi thì rất giỏi việc đó).
C. They helped her a lot with her work. (Họ giúp đỡ cô ấy rất nhiều trong công việc.)
⭢Sai. Bài nghe không đề cập đến việc họ giúp đỡ cô, ngược lại họ còn có thái độ coi thường.
D. They didn’t work as hard as her. (họ không làm việc chăm chỉ bằng cô ấy.)
⭢Sai. Bài nghe không có thông tin so sánh mức độ chăm chỉ giữa Linda và các nhân viên toàn thời gian.
Bài nghe | Dịch bài nghe |
M: Now Linda, let’s talk about your first job.
W: Well, I was an assistant in an expensive cake shop in the small town where I lived. It was my last year at school, before I went to college. I wanted to earn extra money for myself because I come from a family of seven and my parents couldn’t afford to give us much pocket money. M: Did you like your first boss?
W: He was always polite, never shouted at us, even when we dropped thing and that was good for a young girl like me who wasn’t very confident. He knew everything about the business. I had no proper training, but it was good experience working for someone with so much knowledge. He didn’t pay us well, but I didn’t expect to earn much in my first job.
M: And what about the shop? Was it a nice place to work? W: As I say, it was an expensive shop, and the cakes were beautiful. Then in the morning there was this wonderful smell of bread baking. The first week was difficult because I just wanted to eat the cakes which wasn’t allowed but then I lost interest in them. We had to keep everything clean, and that was hard work.
M: Did you do any of the baking yourself? W: There were two chefs who were specialists in making cakes for celebrations and creating new bread recipes. I loved watching them at work, but I wasn’t allowed to touch the ones on display in the windows. We sold sandwiches at lunchtime; again, very luxurious ones, and the shop assistants had to make those. I learn to put in really generous fillings, much more than I used at home. M: How did you get on with the other shop assistants? W: One of them was my best friend, which was great, but the full-time staff some treated us like silly schoolgirls because we couldn’t cook. But I was surprised because the full-time assistants couldn’t add up in their head. I was good at it, but they used calculators if there was anything difficult to work out.
M: Did you enjoy serving customers in the shop? W: The best part of the day was lunchtime, when we were busy. Time just flew. Then it was interesting when people came in to plan a party or a wedding. One of the chefs would come through to discuss the design of the cake. Some customers thought the prices were too high, but usually ended up buying the cakes anyway. | M (Người hỏi): Linda này, chúng ta hãy cùng trò chuyện về công việc đầu tiên của cô nhé. W (Linda): À, tôi từng làm trợ lý trong một cửa hàng bánh ngọt đắt tiền tại thị trấn nhỏ nơi tôi sống. Đó là năm cuối cấp ba, trước khi tôi vào đại học. Tôi muốn tự kiếm thêm tiền vì tôi sinh ra trong một gia đình có bảy người và bố mẹ tôi không có đủ điều kiện để cho chúng tôi nhiều tiền tiêu vặt. M: Cô có quý người sếp đầu tiên của mình không? W: Ông ấy luôn lịch sự, không bao giờ quát mắng chúng tôi, ngay cả khi chúng tôi làm rơi đồ vật; điều đó thực sự tốt cho một cô gái trẻ chưa tự tin lắm như tôi lúc bấy giờ. Ông ấy am hiểu mọi thứ về kinh doanh. Tôi không được đào tạo bài bản, nhưng làm việc cho một người có kiến thức sâu rộng như vậy là một trải nghiệm tốt. Ông ấy trả lương không cao, nhưng tôi cũng không kỳ vọng kiếm được nhiều tiền ở công việc đầu tiên. M: Thế còn cửa hàng thì sao? Đó có phải là một nơi làm việc thú vị không? W: Như tôi đã nói, đó là một cửa hàng sang trọng và những chiếc bánh rất đẹp. Vào buổi sáng, luôn có mùi bánh mì nướng thơm phức tuyệt vời. Tuần đầu tiên khá khó khăn vì tôi chỉ muốn ăn những chiếc bánh đó thôi – điều mà chúng tôi không được phép làm – nhưng sau đó tôi cũng dần mất hứng thú với chúng. Chúng tôi phải giữ mọi thứ luôn sạch bóng, và đó là một công việc vất vả. M: Cô có tự tay nướng cái bánh nào không? W: Có hai đầu bếp chuyên làm bánh cho các bữa tiệc kỷ niệm và sáng tạo các công thức bánh mì mới. Tôi rất thích xem họ làm việc, nhưng tôi không được phép chạm vào những chiếc bánh đang trưng bày trong tủ kính. Chúng tôi có bán bánh mì kẹp vào giờ trưa; một lần nữa, chúng đều là loại rất cao cấp và các nhân viên cửa hàng phải tự tay làm chúng. Tôi đã học được cách cho phần nhân thật đầy đặn, nhiều hơn mức tôi thường làm ở nhà. M: Cô hòa hợp với các nhân viên khác như thế nào? W: Một trong số họ là bạn thân nhất của tôi, điều đó thật tuyệt, nhưng nhân viên toàn thời gian đối xử với chúng tôi như những nữ sinh ngốc nghếch vì chúng tôi không biết nấu ăn. Tuy nhiên, tôi đã khá ngạc nhiên khi thấy các trợ lý toàn thời gian đó không thể tính nhẩm trong đầu. Tôi rất giỏi việc đó, còn họ thì phải dùng máy tính nếu có bất kỳ con số nào hơi khó tính toán. M: Cô có thích việc phục vụ khách hàng trong cửa hàng không? W: Khoảng thời gian tuyệt nhất trong ngày là giờ ăn trưa, khi chúng tôi bận rộn. Thời gian trôi rất nhanh. Ngoài ra, việc chứng kiến mọi người đến để lên kế hoạch cho một bữa tiệc hay đám cưới cũng rất thú vị. Một trong những đầu bếp sẽ ra ngoài để thảo luận về thiết kế của chiếc bánh. Một số khách hàng nghĩ giá cả quá cao, nhưng cuối cùng thì họ thường vẫn quyết định mua bánh. |