Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi dưới đây.
Với tôi, cửa sổ không đơn thuần chỉ là đôi mắt nhìn ra, mở ra từ một không gian nhỏ, hướng đến một không gian khác rộng hơn, mà nó còn được vẽ nên từ những mảnh tâm hồn vui buồn lặng lẽ, nhưng chẳng bao giờ cũ kĩ theo thời gian - những mảnh ký ức vẫn luôn đẹp, dù có thể là đẹp buồn như tiếng thở dài trong đêm, dù có thể đẹp như nụ cười rạng rỡ sớm mai dưới mặt trời - thì chúng vẫn luôn thơm tho và tươi mới, đưa tôi đến với ngày hôm nay, tạo nên tâm hồn tôi ngày hôm nay từ những ngày chở đầy xúc cảm giản đơn giữa đời thường như thế. Cửa sổ ấy, đôi lúc mong manh, như một ranh giới, mà con người ta tựa chú chim nhỏ, đậu trên bậc cửa, ngập ngừng đôi cánh, nửa muốn vút bay lên với không gian ngoài kia, nửa muốn ở lại, khi đã bay qua quá nhiều giông gió tình đời.
(Lương Đình Khoa, Về nhà đi, NXB Văn học, Hà Nội, 2016)
Biện pháp nghệ thuật nào được sử dụng trong câu văn: “Cửa sổ ấy, đôi lúc mong manh, như một ranh giới, mà con người ta tựa chú chim nhỏ, đậu trên bậc cửa, ngập ngừng đôi cánh, nửa muốn vút bay lên với không gian ngoài kia, nửa muốn ở lại, khi đã bay qua quá nhiều giông gió tình đời.”?