Viết đoạn văn (khoảng 7 – 9 câu) phân tích tâm trạng của người chinh phụ thể hiện trong bốn câu thơ sau:
Chàngthìđicõi xa mưagió,
Thiếpthìvềbuồngcũchiếuchăn.
Đoáitrôngtheođãcáchngăn,
Tuônmàumâybiếctrảingầnnúixanh.
Đoạnvănthamkhảo
BốncâuthơtrêntrongbàithơChinh phụngâmđãdiễntảđượcnhữngtâmtrạngcủangườichinhphụkhitiễnngườichinhphurachiếntrườngácliệt. Ở haicâuthơđầu: “Chàngthìđicõi xa mưagió,/ Thiếpthìvềbuồngcũchiếuchăn” nhưđanglộttảkhoảngcáchvềđịalí, nơichốncủahaivợchồng, đồngthờicònlàtiếngkêuxót xa, ai oán, côđơncủangườichinhphụ. Nàngđaukhổ, lo lắngkhichồngmìnhđang ở nơi “cõi xa mưagió”,gặpmuôntrùngkhókhăn. Nàngcòntựtủichobảnthânkhiphảitrởvềnơimàhaingườitừnghạnhphúc, nhưnggiờtrởthành “buồngcũchiếuchăn”.Phépđốitàitìnhtronghaicâuthơđãlàmsựtráingược, cách xa củahaingườicàngnhiềuhơn. Mặcdù xa mặt, nhưngngườichinhphụkhông xa lòng: “Đoáitrôngtheođãcáchngăn,/ Tuônmàumâybiếctrảingầnnúixanh”.Nàngluônnhìnvềnơi “cõi xa ấy”,nhìn qua “mâybiếc”, “núixanh” đểđượcthấychồng. Thiên nhiênhùngvĩ, hay tượngtrưngchosựcáchngăngiữangườichinhphuvàngườichinhphụ, khôngkhiếnnàngbồihồimongnhớvềchồng. Qua từngcâuchữ, sửdụngphépđối, phépẩndụđiêuluyện, nhàthơđãthaychotiếngnóicủangườichinhphụcấtlêncảmxúcđauđớn, bi thương, nhớnhung qua bốncâuthơtrên.