(Ngữ liệu ngoài sgk) Ông Giuốc-đanh và những tên hầu

Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật ông Giuốc-đanh trong vở kịch trên.

11/12

Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật ông Giuốc-đanh trong vở kịch trên.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

a. Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

- Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

- Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

b. Xác định đúng yêu cầu của đoạn văn: phân tích hình tượng nhân vật ông Giuốc-đanh.

c. Hệ thống ý

- Ông Giuốc-đanh là nhân vật chính trong vở Trưởng giả học làm sang của Mô-li-e.

- Đây là nhân vật điển hình cho kiểu người trưởng giả sính quý tộc, học đòi làm sang.

- Ngoại hình, lời nói, hành động: ham thích ăn diện, đặt may áo quần cầu kỳ, kêu ca giày áo không vừa, cư xử lố bịch.

- Tính cách: ngây ngô, tự phụ, sống trong ảo tưởng, mâu thuẫn với thực tế (giày đau nhưng vẫn cố đi, áo may sai nhưng không dám thẳng thắn).

- Qua đối thoại: dễ nổi nóng, thiếu hiểu biết, trở thành trò cười cho phó may và Ni-côn.

- Nghệ thuật xây dựng: nhân vật được khắc họa bằng tình huống trớ trêu, lời thoại đối đáp dí dỏm, gây tiếng cười.

d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chỉnh, ngữ pháp Tiếng Việt.

e. Sáng tạo: Bố cục rõ ràng, lời văn giàu hình ảnh, cảm xúc.

Đoạn văn tham khảo

Trong vở Trưởng giả học làm sang của Mô-li-e, ông Giuốc-đanh hiện lên như một nhân vật điển hình của tầng lớp trưởng giả học đòi làm sang. Ngay từ những lời thoại đầu, ông đã bộc lộ niềm ham thích ăn diện một cách lố bịch: đặt may áo lễ phục cầu kì, mang tất lụa, giày da nhưng lại kêu chật chội, đau đớn. Ông thích tỏ ra quý tộc nhưng lại thiếu hiểu biết, ngây ngô, mâu thuẫn giữa thực tế và tưởng tượng. Khi phó may nói giày không đau, ông vẫn khăng khăng mình bị đau; khi phát hiện áo may hoa ngược, ông lại không dám quyết đoán. Qua đối thoại với Ni-côn, sự lố bịch càng bị phơi bày rõ: ông tức tối, dọa nạt trong khi người hầu không thể nhịn cười trước vẻ ngoài buồn cười của chủ. Nhân vật được khắc họa bằng những tình huống trớ trêu, lời thoại dí dỏm, nhấn mạnh tính cách khoe khoang, giả tạo. Ông Giuốc-đanh vì thế trở thành hình tượng châm biếm sâu sắc, phơi bày thói trưởng giả rỗng tuếch trong xã hội. Đọc đoạn kịch, ta nhận ra bài học: con người cần sống chân thực, giản dị, biết coi trọng giá trị bên trong hơn hình thức bề ngoài.