Viết đoạn văn có sử dụng trạng ngữ chỉ mục đích.
Hè vừa qua, trong chuyến ra thăm xứ Huế em đã được theo ba cùng đoàn tham quan đến khu lăng mộ triều Nguyễn. Để được đến thăm xứ Huế mộng mơ, năm qua em đã học tập chăm chỉ để bố mẹ thưởng cho chuyến du lịch này. Lần đầu tiên trong đời, em tận mắt thấy cảnh núi non trùng điệp trải dài đẹp như tranh vẽ, đến tận những rặng Trường Sơn xa mờ tít tắp. Trước mặt em là bóng dáng núi Ngự Bình hiện ra sừng sững. Ba em chỉ phía sau kia là cột cờ trước lầu Ngọ Môn. Ba bảo gọi tên là núi Ngự Bình vì núi như bức bình phong của kinh thành. Xe cứ từ từ lên dốc, lăn bánh giữa những rặng thông xanh mướt đến lăng mộ triều Nguyễn. Trên đỉnh dốc nhìn xuống, một nhánh nhỏ sông Hương xanh ngắt trôi lững lờ. Cảnh vật ở đây là những đồi lớn đồi con bao quanh làm thành một bức tường vây bọc đầy bóng thông xanh. Tiếng gió thông vi vu, bất tận tạo nên một không gian tĩnh lặng trang nghiêm cho nơi an nghỉ của vua Tự Đức. Chuyến thăm khu lăng mộ triều Nguyễn đã để lại cho em ấn tượng về thiên nhiên tuyệt mĩ.