Viết bài văn phân tích trích đoạn bài thơ “Khóc Dương Khuê” (Nguyễn Khuyến) ở phần đọc hiểu.
I.Yêucầuchung
- Kiểubài:Viếtbàivăn nghịluậnphântíchmộttácphẩmvăn học (thơ song thất lục bát)
- Bốcục:Bàivănđủ3phần mởbài,thânbài,kết bài
- Hìnhthứctrìnhbày:Triểnkhaiphântíchtácphẩmvănhọc thành các luận điểm. Vận dụng tốt các thao tác.
- Cócáchdiễnđạtđộcđáovàsángtạo(viếtcâu,sửdụngtừ ngữ, hình ảnh…)
- Đảmbảochuẩnchínhtả,ngữpháp,ngữnghĩatiếngViệt, không mắc lỗi chính tả, dùng từ, đặt câu.
II.Yêucầucụthể
Thísinhcóthểtriểnkhaiyêucầucủađềbàitheohướng sau:
1. Mởbài:Giớithiệukháiquátvềtácgiả,tácphẩmvànhận định chung của người viết về tác phẩm.
- NguyễnKhuyếnvàDươngKhuêsinhthờilàhaingườibạn thân thiết và thấu hiểu lẫn nhau.
- Khi nghe hung tin Dương Khuê mất vì bệnh nặng, Nguyễn Khuyếnđãhếtsứcbànghoàngvàđaubuồn.NguyễnKhuyếnđã viết bài thơ Khóc Dương Khuê để tỏ nỗi lòng thương tiếc, xót xa của mình dành cho người bạn quá cố.
- Giớithiệuđoạntríchthơ:LàtiếnglòngđauxótcủaNguyễn Khuyến trước sự ra đi của người bạn Dương Khuê.
2. Thânbài:
Luậnđiểm1:Haicâuđầu:BáotinDươngKhuê mất
- Hìnhảnh:
+“BácDươngthôiđãthôirồi”:NguyễnKhuyếnđãthểhiệnsự gần gũi cùng tôn kính của mình với người bạn của mình qua cách xưng hô “bác Dương”.
+“Nướcmâymanmác”:khônggiancũngnhuộmmàutang thương.
+ “Ngậm ngùi lòng ta”: nhận được tin bạn mất khiến cho NguyễnKhuyếncảmthấyvôcùngđauxót,nhưđứttừngkhúc ruột ra vậy.
- Từngữ:thôiđãthôirồi,manmác,ngậmngùi
Biệnpháptutừ:Nóigiảmnóitránh:thôiđãthôirồi:làmgiảm đicảmgiácđaubuồn,hiệnthựcphũphàngvớitácgiả.
+Điệptừ:thôi:nhấnmạnhvàosựmấtmát,trốngvắng,nỗiđau trong lòng của nhân vật trữ tình.
Luậnđiểm2:14câuthơtiếp"Nhớtừ...thamtrời":Sựhồitưởng về những kỉ niệm thời xuân xanh
- DònghồitưởngcủaNguyễnKhuyếnvềnhữngnămthánghai người còn trẻ khỏe, chí lớn vươn xa, cùng đỗ khoa cử, cùng tham gia chốn quan trường.
- Nhữngnămthángcùngvuivầyvớinhữngthúvuithanhcao, tao nhã như du sơn ngoạn thủy, thơ từ, ca hát.
- Không chỉ cùng nhau hưởng cảnh thái bình mà họ còn là nhữngngườibạncùngnhauchungcảnhhoạnnạnchốnquan trường, cùng nhau trải qua những thăng trầm của thế sự.
- Biệnpháptutừ:Liệtkêkếthợpcùngđiệpcấutrúc: cũngcó lúc, có khi đan chéo vào nhau vừa để liệt kê gợi nhớ, vừa tạo nên âm hưởng quấn quýt, thiết tha, thể hiện một tình bạn vô cùng đẹp đẽ của Nguyễn Khuyến và Dương Khuê.
Luậnđiểm3:8câuthơtiếp"Aichẳngbiết...tiếngđàn":Đốimặt với sự thật, Nguyễn Khuyến đành chấp nhận nỗi đau mất bạn nhưng vẫn luôn cho rằng điều đó thật sự phi lý. Lời thơ cất lên vừa chua xót, vừa trách than số trời đã định.
- Bạnhiềnđãmất,cònlạimìnhNguyễnKhuyếnvớinỗicôđơn, trống vắng thì thiết tha gì những thúvui từng một thời say đắm, rượu ngon cũng trở nên vô vị, thú vui làm thơ cũng dần chán nản, bởi còn đâu người hợp ý để vui vầy, sẻ chia nữa.
- Dùngđiểntíchđiểncốđểtăngthêmsựsâunặng,thắmthiết của tình tri kỷ.
*Luậnđiểm4(4câuthơcuối):Quayvềthựctạiđauđớnkhi bạn dứt áo ra đi
- Tác giả quay trở về thực tại đau đớn, xót xa. Nhưng dẫu DươngKhuêcókhôngcònthìtìnhcảmgiữahaingườivẫn trườngtồn mãi mãi,làthứtrânquýnhấttrong cuộcđời mà Nguyễn Khuyến hằng trân trọng.
- Nỗi đau đớn ấy đã không thể chảy thành hàng lệ dài, mà NguyễnKhuyếngiấunóvàotronggócsâunhấtcủatráitim,để
tưởngnhớmãivềmộtngườibạnhiềntriâmtrikỷ.
*Mởrộng:Liênhệvớinhữngtìnhbạncaođẹpkhác,vídụ:Lý Bạch- Đỗ Phủ.
3. Kếtbài
- Kháiquátnộidung,nghệthuật
- Khẳngđịnhlạigiátrịvàýnghĩacủatácphẩm:“KhócDương Khuê” xứng đáng là một trong những bài thơ đặc sắc nhất viết về tình bạn của thơ ca nhân loại.
- Liên hệ bản thân, thời đại: Chính nhờ những cảm xúc chân thành được cất lên từ chính trái tim mình, mà Nguyễn Khuyến đãtạonênchotácphẩmmộtdấuấnkhóphaitronglòngđộcgiả
đếnmuônđời.