Viết bài văn kể lại một câu chuyện về tình cảm gia đình em đã đọc hoặc đã nghe.
Bài làm tham khảo
Câu chuyện mà em đã đọc được từ nhiều năm về trước về tình cảm gia đình, cho đến bây giờ vẫn nhớ như in. Đó chính là câu chuyện “Sự tích bông hoa cúc trắng”.
“Sự tích bông hoa cúc trắng” kể về một bạn nhỏ là người con hết sức hiếu thảo. Khi mẹ bị ốm, bạn ấy đã chăm sóc mẹ rất chu đáo. Gia đình khó khăn, bạn chạy khắp nơi để vay mượn tiền mua thuốc cho mẹ uống. Mặc dù vậy, mẹ vẫn không khỏi bệnh, thậm chí còn trở nặng thêm. Khi bạn nhỏ đang vô cùng đau khổ và tuyệt vọng, thì gặp được một ông lão kì lạ ngồi dưới gốc cây. Ông chỉ cho cô bé một phương thuốc quý, chính là bông hoa màu trắng ở gốc đa đầu bìa rừng. Chỉ cần cô bé hái được bông hoa ấy, ông sẽ chữa khỏi bệnh cho mẹ cô. Thế là, cô bé với tình yêu dành cho mẹ, đã cố gắng chạy vội về phía gốc đa mà ông lão chỉ. Trời thì rét và đã gần tối. Gió rít từng cơn khiến người đi đường chạy vội về nhà. Còn cô bé với manh áo rách lại không quản ngại gió lạnh, băng băng chạy về phía bìa rừng. Cô đi mãi, đi mãi, mới tìm thấy bông hoa trắng mà ông lão chỉ.
Tuy nhiên, khi sắp hái, cô nghe thấy lời ông văng vẳng bên tai: “Bông hoa có bao nhiêu cánh, mẹ con sẽ sống thêm được bấy nhiêu ngày”. Thế nhưng, bông hoa ấy lại chỉ có hai mươi cánh mà thôi. Vậy là mẹ chỉ có thể sống thêm chừng ấy ngày thôi ư? Quá buồn bã, cô bé ngồi sụp xuống, khóc òa lên nức nở. Nhưng chỉ một vài phút sau, cô bình tĩnh lại, cẩn thận ôm đóa hoa trắng vào lòng, tay run run xé nhỏ từng cánh hoa ra. Kì diệu thay, những cánh hoa được xé nhỏ ra nhanh chóng liền lại, biến thành một cánh hoa mới. Thấy thế, cô gái nhỏ liền miệt mài xé nhỏ từng cánh hoa, cho đến khi cả đóa hoa đã trở thành một bông hoa có vô số cánh nhỏ. Sung sướng vô cùng, cô cầm bông hoa chạy ù về nhà, mặc cho gò má và cánh tay, bàn chân sưng đỏ vì rét lạnh. Khi cô vừa về đến nhà, thì ông lão đã đứng trước cửa và nói rằng: “Mẹ của con đã khỏi bệnh rồi, đó chính là phần thưởng cho lòng hiếu thảo của con”. Nói rồi, ông biến mất trong làn khói. Lúc này, mẹ bỗng xuất hiện ở cửa, dang rộng vồng tay ôm cô bé vào lòng. Lồng ngực của mẹ ấm áp quá, khiến cô cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Qua câu chuyện “Sự tích bông hoa cúc trắng”, em cảm nhận được tình cảm mẹ con vô cùng ấm áp và thiêng liêng. Đó chính là tình cảm gia đình - thứ tình cảm mà không gì trên thế gian này có thể chia cắt hay thay thế được.