(Ngữ liệu ngoài sgk) Nhà thơ thiên tài dân tộc Nguyễn Du (trích)

Từ văn bản phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích mối quan hệ giữa các lí lẽ và bằng chứng trong đoạn trích.

10/11

Từ văn bản phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích mối quan hệ giữa các lí lẽ và bằng chứng trong đoạn trích.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận: Phân tích mối quan hệ giữa các lí lẽ và bằng chứng trong đoạn trích.

- Hệ thống ý: Lí lẽ và bằng chứng kết hợp chặt chẽ; các bằng chứng được đưa ra rất xác đáng, có tính thuyết phục cao, khiến cho lí lẽ có sức nặng. Điều này được thể hiện rõ nhất khi nói về bút pháp lãng mạn trong việc miêu tả Từ Hải và Thúy Kiều. Tác giả cho rằng Nguyễn Du vẽ họ đẹp đến nỗi ta không thể tìm thấy họ trong đời thực. Tác giả minh chứng:

+ Thúy Kiều là kết tinh của tài hoa; Thúy Kiều là “tiếng hạc bay qua”, là “hoa trôi man mác”, là “tay tiên gió táp mưa sa”,… bao nhiêu cái gì ước mơ xinh đẹp mà chưa có, là thành Thúy Kiều.

+ Từ Hải là kết tinh của khí phách; Từ Hải là “gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo”, là “dọc ngang nào biết trên đầu có ai”, là “những phường giá áo túi cơm sá gì”, bao nhiêu đạp phá, sảng khoái, vẫy vùng, là thành Từ Hải

=> Như vậy, dẫn chứng có độ phù hợp cao, có tính điển hình, tiêu biểu, khiến cho lý lẽ đưa ra có cơ sở vững chắc, không thể chối cãi.

- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ bài thơ để minh chứng cho nhận định.

+ Phân tích rõ mối quan hệ giữa các lí lẽ và bằng chứng trong đoạn trích.

- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:

+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.

- Sáng tạo

+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.

Đoạn văn tham khảo

Trong đoạn trích Nhà thơ thiên tài dân tộc Nguyễn Du của Xuân Diệu, mối quan hệ giữa lí lẽ và bằng chứng được thể hiện chặt chẽ, logic và có tính thuyết phục cao. Tác giả nêu luận điểm trung tâm rằng khi khắc họa các nhân vật chính diện như Thúy Kiều và Từ Hải, Nguyễn Du đã vận dụng bút pháp vừa hiện thực vừa lãng mạn, thể hiện rõ tình cảm, lý tưởng và hoài bão của mình. Để làm sáng tỏ luận điểm ấy, Xuân Diệu đưa ra hàng loạt dẫn chứng giàu sức gợi: Thúy Kiều là “tiếng hạc bay qua”, “hoa trôi man mác”, “tay tiên gió táp mưa sa”, là kết tinh của tài hoa; còn Từ Hải là “gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo”, “dọc ngang nào biết trên đầu có ai”, là kết tinh của khí phách. Những hình ảnh và trích dẫn từ Truyện Kiều vừa cụ thể, vừa giàu giá trị biểu tượng, giúp người đọc cảm nhận được vẻ đẹp lý tưởng mà Nguyễn Du gửi gắm. Nhờ sự kết hợp hài hòa giữa lí lẽ sâu sắc và bằng chứng tiêu biểu, lập luận của Xuân Diệu trở nên có sức nặng, thuyết phục, đồng thời khẳng định tài năng, tấm lòng và bút pháp bậc thầy của Nguyễn Du trong việc xây dựng hình tượng nhân vật.