(Ngữ liệu ngoài sgk) Người lái đò Sông Đà

Từ đoạn trích trong tác phẩm “Người lái đò Sông Đà” của Nguyễn Tuân, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về tình yêu quê hương, đất nước qua việc cảm nhận vẻ đẹp

7/8

Từ đoạn trích trong tác phẩm “Người lái đò Sông Đà” của Nguyễn Tuân, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về tình yêu quê hương, đất nước qua việc cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên Việt Nam.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận

+ Trình bày suy nghĩ về tình yêu quê hương, đất nước qua việc cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên Việt Nam.

- Hệ thống ý:

+ Giải thích:

. Tình yêu quê hương, đất nước là sự gắn bó, trân trọng những giá trị đẹp đẽ của thiên nhiên, con người và văn hóa dân tộc.

+ Bàn luận, phân tích:

. Nguyễn Tuân cảm nhận Sông Đà bằng cái nhìn tài hoa, uyên bác: vừa hung bạo, dữ dội, vừa trữ tình, thơ mộng.

. Qua từng câu chữ giàu hình ảnh và cảm xúc, nhà văn thể hiện niềm say mê và niềm tự hào sâu sắc trước vẻ đẹp của thiên nhiên Tây Bắc – một phần máu thịt của Tổ quốc.

. Yêu quê hương còn là biết chiêm ngưỡng, giữ gìn và trân quý những gì thuộc về đất nước.

- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ văn bản để minh chứng cho nhận định.

+ Thể hiện được suy nghĩ về tình yêu quê hương, đất nước qua việc cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên Việt Nam.

- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:

+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.

- Sáng tạo

+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.

Đoạn văn tham khảo

Trong đoạn trích “Người lái đò Sông Đà”, Nguyễn Tuân đã thể hiện một tình yêu quê hương đất nước sâu sắc thông qua cái nhìn đầy mê say với vẻ đẹp của thiên nhiên Tây Bắc. Dưới ngòi bút tài hoa của ông, con Sông Đà hiện lên vừa hung bạo, dữ dội, vừa trữ tình, thơ mộng như một “áng tóc trữ tình” của đất trời. Những so sánh, liên tưởng độc đáo, ngôn ngữ tinh tế và uyển chuyển cho thấy tấm lòng trân trọng, tự hào của nhà văn trước vẻ đẹp kỳ vĩ của Tổ quốc. Nguyễn Tuân không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn gửi gắm trong đó tình yêu tha thiết với non sông, niềm tin vào sức sống bền bỉ của đất nước. Trong cuộc sống hôm nay, mỗi người cần học ở ông tình yêu ấy: biết chiêm ngưỡng, giữ gìn và góp phần làm cho quê hương thêm tươi đẹp. Bởi chỉ khi yêu đất nước bằng trái tim chân thành, con người mới có thể sống có ý nghĩa và cống hiến nhiều hơn cho Tổ quốc mình.