(Ngữ liệu ngoài sgk) Chữ người tử tù

Từ đoạn trích trong “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của vẻ đẹp thiên lương trong cuộc sống con người.

11/12

Từ đoạn trích trong “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của vẻ đẹp thiên lương trong cuộc sống con người.

0/3000 ký tự
Giải thích

Gợi ý:

- Đảm bảo yêu cầu về hình thức, dung lượng

+ Viết đúng hình thức đoạn văn (diễn dịch, quy nạp, móc xích…).

+ Đảm bảo dung lượng khoảng 200 chữ.

- Xác định đúng vấn đề nghị luận: Trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của vẻ đẹp thiên lương trong cuộc sống con người.

- Hệ thống ý:

+ Thiên lương là nền tảng của nhân cách: Người có thiên lương biết phân biệt đúng – sai, thiện – ác, biết sống nhân hậu và vị tha.

+ Thiên lương giúp con người hướng tới cái đẹp và cái thiện: Như viên quản ngục dù ở nơi “bùn nhơ”, vẫn biết trân trọng tài và đức của Huấn Cao, giữ trong mình sự trong sạch.

+ Thiên lương không mất đi dù trong nghịch cảnh: Huấn Cao dù là tử tù vẫn giữ khí phách, dùng nét chữ – biểu tượng cho cái đẹp và đạo đức – để thức tỉnh người khác.

+ Trong đời sống hôm nay, “thiên lương” là sức mạnh giúp con người đứng vững trước tham lam, giả dối, bạo lực, hướng đến chân – thiện – mỹ.

- Phát triển đoạn văn logic, thuyết phục

+ Dẫn chứng từ bài thơ để minh chứng cho nhận định.

+ Thể hiện rõ suy nghĩ về ý nghĩa của vẻ đẹp thiên lương trong cuộc sống con người.

- Đảm bảo ngữ pháp, liên kết:

+ Trình bày rõ ràng, mạch lạc, không mắc lỗi chính tả.

- Sáng tạo

+ Cách diễn đạt mới mẻ, có suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận.

Đoạn văn tham khảo

Giữa bóng tối của nhà ngục, ánh sáng của thiên lương đã bừng lên rực rỡ qua cuộc gặp gỡ giữa Huấn Cao và viên quản ngục. Thiên lương là phần trong sáng, thiện lương, hướng về cái đẹp và cái đúng trong tâm hồn con người. Đó là cội nguồn của lòng nhân ái, là điểm tựa để mỗi người sống đúng với lẽ phải. Trong Chữ người tử tù, Huấn Cao dù là kẻ sắp chết vẫn giữ trọn nhân cách cao đẹp, dùng nét chữ của mình để thức tỉnh tấm lòng thiện trong viên quản ngục. Còn viên quản ngục, giữa chốn giam cầm ô uế, vẫn biết cúi mình trước cái đẹp, vẫn khao khát giữ cho “thiên lương” không bị vẩn đục. Câu chuyện ấy nhắc nhở rằng, thiên lương là ánh sáng không bao giờ tắt trong mỗi con người, dù trong nghịch cảnh hay nơi tăm tối nhất. Giữ được thiên lương, con người sẽ không lạc mất chính mình, sẽ biết yêu thương, trân trọng cái đẹp và sống xứng đáng với danh nghĩa làm người.