Truyện kể sáng tạo
Truyệnkểsángtạolàmộtvănbảntựsự, ở đó, ngườikể (cóthểlànhânvậttrongtruyện – ngôithứnhất, hoặcngườingoàicuộc – ngôithứba) kểlạimộtcáchsángtạonhữngsựviệcdiễnra ở mộtkhônggian, thờigiannàođó, gắnvớinhữngnhânvậtcụthể. Thông qua câuchuyện, tácgiảthểhiệnquanđiểm, suynghĩ, tháiđộcủamìnhvềnhữngvấnđềcủađờisống. Trong truyện, bêncanhlờikể, còncónhữngcâu, đoạnvănmiêutả, biểucảmđểlàmnổibậtđặcđiểmcủanhânvậthoặcbốicảnh, đồngthờibộclộcáinhìn, tìnhcảm, cảmxúccủangườikểvàcủachínhnhàvăn. Truyệnkểsángtạocóthểlàmộtcâuchuyệnhoàntoànmớihoặcmôphỏngmộttruyệnđãcónhưngđiềuchỉnh, thayđổicác chi tiết, sựviệc, nhânvật,… theo ý tưởngcủangườikể.
Viếttruyệnkểsángtạolàtạolậpmộtvănbảntựsựcóyếutốhưcấuvàcótínhnghệthuậtnhấtđịnh. Khácvớicácvănbảnnhưnhậtkí, hồikí, bảntườngtrình,…, truyệnchophépngườiviếttưởngtượngnhữngsựviệc, con ngườikhôngcóthật (vídụ: thầntiên, ma quỷ,…) hoặcchỉcómộtphầnsựthật (vídụ: SựtíchHồGươm). Nhưng dùhưcấunhưthếnàothìtruyệnvẫnluônđặtranhữngvấnđềcủađờisống con người. Vìthế, việcsángtạoracáctìnhhuống, sựviệc, chi tiết, nhânvật (con người, con vật, thần, thánh…),…chỉlàphươngthứcđểngườiviếtgửigắmnhữngthôngđiệpvềcuộcsống. Đócóthểlàmộtbàihọcvềđạolí, lốisống hay mộtquanniệm, mộtgócnhìnvềthiênnhiên, xãhội, con người.