Trong phần (2), tác giả cho rằng “sách nhiều khiến người ta không chuyên sâu”,
- Tácgiảchorằng “sáchnhiềukhiếnngười ta khôngchuyênsâu”, “sáchnhiềudễkhiếnngườiđọclạchướng”.Đểlàmsángtỏlílẽnày, tácgiảđãđưaranhữngbằngchứng:
+ Các họcgiả Trung Hoa thờicổđại do sáchkhókiếm, mộtđờiđếnbạcđầumớiđọchếtmộtquyểnkinh. Sáchtuyđọcđượcít, nhưngđọcquyểnnàoraquyểnấy, miệngđọc, tâmghi, nghiềnngẫmđếnthuộclòng, thấmvàoxươngtủy, biếnthànhmộtnguồnđộnglựctinhthần, cảđờidùngmãikhôngcạn.
+ Giờđâysáchdễkiếm, mộthọcgiảtrẻđãcóthểkhoekhoangtừngđọchàngvạncuốnsách. “Liếc qua” tuyrấtnhiều, những “đọnglại” thìrấtít, giốngnhưănuống, cácthứkhôngtiêuhóađượctíchcàngnhiều, thìcàngdễsinhrabệnhđaudạdày, nhiềuthóixấuhưdanhnôngcạnđều do lốiăntươinuốtsốngđómàsinhracả.
+ Nhiềungườimớihọcthamnhiềumàkhôngvụthựcchất, đãlãngphíthờigianvàsứclựctrênnhữngcuốnsáchvôthưởngvôphạt, nênkhôngtránhkhỏibỏlỡmấtdịpđọcnhữngcuốnsáchquantrọng, cơbản. Chiếmlĩnhhọcvấngiốngnhưđiđánhtrận, cầnphảiđánhvàothànhtrìkiêncố, đánhbạiquânđịchtinhnhuệ, chiếmcứmặttrậnxungyếu. Mụctiêuquánhiều, chelấpmấyvịtríkiêncố, chỉđábênđông, đấmbêntây, hóarathànhlốiđánh “tựtiêu hao lựclượng”.
- Bằngnhững so sánhcụthể, xácthực, tácgiảvừachỉranhữngnguyhại do lốiđọcsáchsailệch; vừaphântích, lígiảinhữngnguyhạiđómộtcáchthuyếtphục.