Trong không gian với hệ trục tọa độ Oxyz, gọi (P) là mặt phẳng E(-3;0;4)
Chọn C
Cách 1:
Đường thẳng d qua điểm M(1;-2;0), có véc tơ chỉ phương a→=(1;-1;-2) và trục Oy có véc tơ chỉ phương j→=(0;1;0).
![]()
là một véc tơ pháp tuyến của mặt phẳng (P).
![]()
![]()
![]()
Gọi φ là góc giữa mặt phẳng (P) và trục Oy 0≤φ≤π2
Ta có




Vì hàm số sinφ tăng liên tục trên 0;π2 nên φ đạt giá trị lớn nhất khi sinφ lớn nhất
Lúc đó


Chọn B= 5; C=-2, A = 1 => n→=(1;5;-2)
Phương trình mặt phẳng (P) qua điểm M, có véc tơ pháp tuyến n→=(1;5;-2) là:
![]()
![]()
Thế tọa độ N(-1;-2;-1) vào phương trình mặt phẳng (P): -1+5(-2)-2(-1)+9=0 (luôn đúng).
Vậy điểm N(-1;-2;-1) thuộc mặt phẳng (P).
Cách 2:
Xét bài toán tổng quát: Cho hai đường thẳng ∆1,∆2 phân biệt và không song song với nhau. Viết phương trình mặt phẳng (P) chứa đường thẳng ∆1 và tạo với ∆2 một góc lớn nhất.
Phương pháp giải:
+) Vẽ một đường thẳng ∆3 bất kỳ song song với ∆2 và cắt ∆1 tại M. Gọi B là điểm cố định trên ∆3 và H là hình chiếu vuông góc của B lên mp (P), kẻ BA⊥∆1

![]()

![]()
![]()
và (P) chứa ∆1 và vuông góc với mặt phẳng (∆1,∆2)
Vậy (P) có VTPT là
![]()
Áp dụng:
![]()
![]()
Phương trình mặt phẳng (P) qua điểm M(1;-2;0), có véc tơ pháp tuyến là
![]()
Vậy điểm N(-1;-2;-1) thuộc mặt phẳng (P).