(2025) Đề thi thử Đánh giá năng lực ĐHQG Hồ Chí Minh năm 2025 có đáp án (Đề 18)

“Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng! Ai mua trăng tôi bán trăng cho Không bán đoàn viên, ước hẹn hò... Bao giờ đậu trạng vinh quy đã Anh lại đây tôi thối chữ thơ. Không, Không, Không!

60/120

“Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng!

Ai mua trăng tôi bán trăng cho

Không bán đoàn viên, ước hẹn hò...

Bao giờ đậu trạng vinh quy đã

Anh lại đây tôi thối chữ thơ.

Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hồn Trăng.

Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng

Tôi nói thiệt, là anh dại quá:

Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang”.

(Hàn Mặc Tử, Trăng vàng trăng ngọc)

Tâm trạng và thái độ của nhân vật trữ tình đối với “trăng” trong đoạn thơ được thể hiện như thế nào?

Hờ hững và coi trăng như một món hàng có thể mua bán.

Trân trọng, coi trăng như biểu tượng thiêng liêng và không thể bán.

Giả đò đùa cợt nhưng ẩn chứa nỗi buồn và tâm sự sâu kín.

Vui vẻ và phóng khoáng khi đưa trăng vào cuộc mua bán giả tưởng.

Giải thích

Đáp án đúng là C

- “Ai mua trăng tôi bán trăng cho / Không bán đoàn viên, ước hẹn hò..”. Nhân vật trữ tình mở đầu bằng một giọng điệu giả đò đùa cợt khi rao bán trăng. Tuy nhiên, việc nhấn mạnh “không bán đoàn viên, ước hẹn hò” cho thấy “trăng” mang giá trị biểu tượng thiêng liêng về tình cảm, đoàn tụ và ước mơ.

- “Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hồn Trăng”. Lời phủ nhận dứt khoát với điệp từ “không” khẳng định rõ ràng rằng “hồn Trăng” không phải là thứ có thể bán. Điều này phản ánh một thái độ trân trọng, nâng niu những giá trị tinh thần và biểu tượng đẹp đẽ của trăng.

- “Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng / Tôi nói thiệt, là anh dại quá:” Nhân vật trữ tình thừa nhận mình chỉ “giả đò chơi,” cho thấy thái độ bông đùa, nhưng ẩn sau đó lại là một tâm sự sâu kín. Đoạn thơ mang sắc thái trào lộng, nhưng ẩn chứa nỗi buồn về hiện thực hay sự mất mát nào đó.

- “Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang”. Câu kết sử dụng hình ảnh “Trăng Vàng Trăng Ngọc” để khẳng định giá trị vô giá và thiêng liêng của trăng, không thể mua bán hay đong đếm được.

“Ai mua trăng tôi bán trăng cho / Không bán đoàn viên, ước hẹn hò..”. Nhân vật trữ tình mở đầu bằng một giọng điệu giả đò đùa cợt khi rao bán trăng. Tuy nhiên, việc nhấn mạnh “không bán đoàn viên, ước hẹn hò” cho thấy “trăng” mang giá trị biểu tượng thiêng liêng về tình cảm, đoàn tụ và ước mơ.

- “Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hồn Trăng”. Lời phủ nhận dứt khoát với điệp từ “không” khẳng định rõ ràng rằng “hồn Trăng” không phải là thứ có thể bán. Điều này phản ánh một thái độ trân trọng, nâng niu những giá trị tinh thần và biểu tượng đẹp đẽ của trăng.

“Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng / Tôi nói thiệt, là anh dại quá:” Nhân vật trữ tình thừa nhận mình chỉ “giả đò chơi,” cho thấy thái độ bông đùa, nhưng ẩn sau đó lại là một tâm sự sâu kín. Đoạn thơ mang sắc thái trào lộng, nhưng ẩn chứa nỗi buồn về hiện thực hay sự mất mát nào đó.

- “Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang”. Câu kết sử dụng hình ảnh “Trăng Vàng Trăng Ngọc” để khẳng định giá trị vô giá và thiêng liêng của trăng, không thể mua bán hay đong đếm được.