“Tôi mỉm cười - có việc gì phải sợ nhỉ? Tôi mời họ vào nhà và giải thích rằng tiếng la ấy chính là của tôi trong cơn mộng mị, mê sảng. Tôi cũng cho họ biết lão già ấy đã về quê. Tôi đưa những
Đáp án đúng là A
- “Tôi mỉm cười - có việc gì phải sợ nhỉ?” Câu này cho thấy nhân vật “tôi” cố tỏ ra bình tĩnh, tự tin và che giấu sự thật. Việc tự nhủ “có việc gì phải sợ” là một cách trấn an bản thân.
- “Tôi mời họ vào nhà và giải thích rằng tiếng la ấy chính là của tôi trong cơn mộng mị, mê sảng”. Lời giải thích tưởng chừng hợp lý này thể hiện sự khôn ngoan và bình tĩnh trong việc ứng phó với tình huống, nhưng đồng thời cũng chứa đựng sự kỳ lạ của một người đang cố che giấu điều gì.
- “Quá vui với lòng tự tin, tôi mang ghế vào căn phòng ấy, mời họ ngồi ngay tại đó giải lao một chút”. Hành động tự tin đến mức đưa họ vào phòng “lão già” và mời họ ngồi thể hiện tâm lý tự tin một cách cực đoan, gần như kỳ lạ. Tuy nhiên, sự tự tin thái quá này lại ngầm cho thấy một sự bất an và nỗi sợ đang bị đè nén trong lòng.
- Nhân vật “tôi” thể hiện sự bình tĩnh và tự tin đến mức khác thường, nhưng đây chính là biểu hiện của tâm lý bất ổn, khi người kể chuyện đang cố gắng che đậy tội lỗi của mình. Do đó, Đáp án đúng là A là chính xác nhất.