Tìm đọc câu chuyện kể về một người làm việc trong lĩnh vực nghệ thuật (nhà văn, nhà thơ, diễn viên, đạo diễn,...).
Cha con nghệsĩ Quốc Tuấn vàcâuchuyệntruyềncảmhứng
Làmộtdiễnviênnổitiếng, đượckhángiảnhớđến qua nhiềuvaidiễnhiềnlành, chânchấttrong "12A và 4H", "Luậtđời", "Ngườiváctùvàhàngtổng"... Thếnhưngsốphậnkhông may mắnmỉmcườivớianhsaukhikếthônvàđón con traiđầulòng. Bé Bôm (Nguyễn Anh Tuấn) con traidiễnviên Quốc Tuấn ngaytừkhirađờiđãmắccănbệnhhiểmnghèo apert – xươngsớmcụcbộ, cănbệnhhiếmgặpđếnmứctỉlệchỉlà 1/88.000. Cănbệnhkhiếncácngóntay, ngónchândínhnhau, xươngsọbịđóngkínsớm. Đicùngvớisựpháttriểncủacơthểthìcầnphảicónhiềuđợtphẫuthuậtđểtáchrờicácngóntay, ngónchânvànớixươngsọ…
Bằngtìnhyêu con vôbờbếncủamộtngười cha, diễnviên Quốc Tuấn tin rằngbéBômsẽkhỏemạnhnhưnhữngngườibìnhthườngvàbắtđầuhànhtrìnhchữabệnhcùng con suốt 15 năm qua. Trong 15 năm, Bômtrải qua hơn 10 ca đạiphẫukhácnhau. Cónhữnglầnthànhcôngcũngcólầnthấtbại, nhiềulúccậubéphải ở trongbệnhviệnhàngthángtrời. Đểcóthờigianchămsóccũngnhưđưa con đichữabệnh, nhữngnăm qua, Quốc Tuấn gáclạicôngviệcdiễnxuấtcủamình. Quốc Tuấn khôngchỉlàmộtngười cha củabéBôm. Anh tựnhận, anhlàmẹ, làanh, làngườibạncủabéBôm. “Ông bố, bàmẹnàocũngmong con mìnhkhỏemạnh, xinhxắn. Nhưng khisốphậnrơivàomình, khôngthểcứngồi ủ rũ, trôngchờ. Mìnhphảilàchỗdựacho con, truyềncho con sựtự tin, nghịlực, lạcquan”.Chínhniềm tin đócủa Quốc Tuấn đãtạonênđiềukỳdiệu.
Cuốicùngsau 15 nămkiêntrìchữabệnh, bệnhtìnhBômđãgầnkhỏi. Cậubéchờthêmhainămnữađểphẫuthuậtthẩmmỹ, chỉnhhình. Hànhtrình 15 nămmiệtmàikhôngngừngnghỉcùng con trai, tráingọtđầutiênmàvợchồng Quốc Tuấn nhậnđượcchínhlàướcmơcủabố con Bômhằngấp ủ cuốicùngcũngtrởthànhhiệnthựckhicậubélàmộttrongnămtânsinhviênxuấtsắcnhấtthiđỗvào khoa Jazz, bộmôn piano của Học việnÂmnhạc Việt Nam.
HànhtrìnhchữabệnhchoBômvốnđãgian nan, kỳdiệu, nhưnghànhtrìnhgiúp con traitự tin vàpháttriểnnhưmộtcậubébìnhthườngcủadiễnviên Quốc Tuấn lạicàngkhiếnchúng ta khâmphục, ngưỡngmộ. Giữacuộcsốngvới bao nhiêuáplực, nỗibuồnmàkhôngphảingười cha nàocũngvượt qua đượcấy, trêngươngmặtcủacảhai cha con diễnviên Quốc Tuấn vẫnluônnởnụcười. Người cha mạnhmẽấyđãgiữđượcsựhồnnhiêncho con vàchochínhanh.
Dù mắcphảicănbệnhhiếmgặpvàcókhuônmặtkhônglànhlặnnhưnhiềubạnnhỏnhưngBômkhôngtựti, khépkín, ngượclạilàcậubékhávuivẻvà hay cười. KhoảnhkhắcBômvuivẻsảibướctrênsânkhấu, đứngtrước micro, nóinhữnglờicảmơn "anh Tuấn" vàtrànđầytự tin biểudiễntrênsânkhấunhưmộtnghệsĩthựcthụchínhlàthànhquảquángọtngàomàBômđãdànhtặngchobố - ngườiđànôngđãđồnghànhcùngmìnhtrải qua nhữngngàykhókhănvàgiankhổnhất. Bômđãminhchứngrằng: bằngtìnhyêu, bằngquyếttâmchúng ta cóthểlàmnênnhữngđiềukìdiệu.
Câuchuyệncủahai cha con nghệsĩ Quốc Tuấn đãchochúng ta mộtbàihọctrònđầynhấtvềtìnhyêuthương. Bômđãchiếnthắngsốphậnkhitrởthànhsinhviên Học việnÂmnhạc Quốc gia Việt Nam đểthựchiệnướcmơcủamình. Cònvớianh Quốc Tuấn, anhkhôngchỉlàmộtngười cha tuyệtvời, đãvượtlênhoàncảnhđểcùngBômthựchiệnướcmơ, màcònlàngườitruyềncảmhứngchosựyêuthươnglantỏađếnmọingười.
(Ngọc Khánh)