Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:
Người đã đưa thơ haiku vào quỹ đạo của thiền và làm cho thể loại này trở nên phổ biến như hiện nay chính là Matsuo Basho. Sống vào thế kỷ 17, Basho là một người vừa học thiền vừa hành thiền. Basho đã đưa thơ haiku vào một quỹ đạo mới, nơi mà hình thức ngắn gọn và đơn giản của haiku không chỉ để miêu tả cảnh vật mà còn để phản ánh triết lý thiền. “Mỗi bài haiku chỉ cần đọc trong một hơi thở, vừa vặn với nhịp thở ra và thở vào. Đây là hơi thở của thiền, nơi mọi thứ được thể hiện một cách chớp nhoáng nhưng đầy cảm xúc và ý nghĩa. Thiền là một trải nghiệm cụ thể về tâm linh. Khi tâm linh bừng sáng, đó chính là thiền. Do vậy, thơ haiku và thiền rất gần gũi, nó xuyên thấu và thấm nhuần vào nhau” - ông Chiêu nhận định. Để làm sáng tỏ, ông dựa trên một bài thơ về con đom đóm của một nhà thơ haiku: “Tự nhiên thắp lửa/ Tự nhiên tắt đi/ Tự nhiên sáng ngời/ Tự nhiên tắt lửa/ Ôi đom đóm chớm”. Bài thơ này không chỉ đơn thuần mô tả sự tắt và sáng của con đom đóm mà còn mang một ý nghĩa sâu xa hơn, đặc biệt khi được nhìn qua lăng kính của thiền. Theo ông, những độc giả bình thường, chưa có nền tảng về văn học Nhật Bản cũng có thể đọc sách này, có thể nắm bắt được tinh thần triết lý và thẩm mỹ xuyên suốt của thơ ca Nhật Bản.
(Thượng Khải, Sự giao thoa giữa thiền và thơ haiku trong Ba nghìn thế giới thơm, Theo Báo Tuổi trẻ, ngày 03/08/2024)
Theo nhà văn Nhật Chiêu, bài thơ haiku về con đom đóm mang ý nghĩa gì?