The joint efforts of governmental bodies, urban developers, and community organizations are essential (24) ____________.
Đoạn cuối tóm tắt lại: Việc giải quyết vấn đề khu ổ chuột cần “unified action” (hành động thống nhất). Câu cuối khẳng định: “The joint efforts of governmental bodies, urban developers, and community organizations are essential...” (Những nỗ lực chung của các cơ quan chính phủ, các nhà phát triển đô thị và các tổ chức cộng đồng là rất cần thiết...). Vị trí (24) cần một mệnh đề chỉ mục đích hoặc nguyên nhân giải thích tại sao những nỗ lực này lại cần thiết.
Dịch nghĩa/Ngữ pháp:
A. chúng làm giảm bớt nghèo đói thâm căn cố đế và tạo điều kiện (facilitating)... (Sai ngữ pháp: “alleviate” là động từ nguyên thể, nối với “and facilitating” là V-ing → Lỗi mất cấu trúc song song).
B. trong khi chúng đóng góp vào việc giảm nghèo... (Liên từ “while” thường chỉ thời gian hoặc sự tương phản, không phù hợp để nêu lý do hoặc mục đích tại sao nỗ lực này lại cần thiết - essential).
C. bởi vì chúng giúp phá vỡ vòng luẩn quẩn của nghèo đói và thúc đẩy sự cải thiện bền vững tại các khu vực ổ chuột. (Sử dụng liên từ “because” chỉ nguyên nhân rất rõ ràng. “break down poverty's cycle” phản hồi trực tiếp với “generational cycle of poverty” ở đoạn 2).
D. vì chúng thường không đủ để cải thiện điều kiện sống khắc nghiệt... (Sử dụng “insufficient” - không đủ - làm sai lệch hoàn toàn tinh thần tích cực của đoạn kết).
Đáp án C cung cấp mệnh đề nguyên nhân (bắt đầu bằng “because”) hoàn toàn hợp lý về mặt logic, đồng thời giải quyết trọn vẹn “chu kỳ nghèo đói” đã được nêu ra ở đoạn trước.
Chọn C.
→ The joint efforts of governmental bodies, urban developers, and community organizations are essential because they help break down poverty’s cycle and foster sustainable improvement in slum areas.
Dịch nghĩa: Những nỗ lực chung của các cơ quan chính phủ, các nhà phát triển đô thị và các tổ chức cộng đồng là rất cần thiết bởi vì chúng giúp phá vỡ vòng luẩn quẩn của nghèo đói và thúc đẩy sự cải thiện bền vững tại các khu vực ổ chuột.
Bài đọc hoàn chỉnh | Dịch bài đọc |
Urban slums, characterized by substandard housing and a lack of essential infrastructure, are an escalating concern in metropolises around the globe. The relentless number of individuals migrating from rural regions in search of improved economic prospects often overwhelms city resources. As a result, city authorities frequently fail to provide adequate housing, leading to densely populated neighborhoods with unstable living conditions. The implications of urban slums are complex and severe. High population density, coupled with deficient sanitation and limited access to healthcare, fosters the rapid spread of communicable diseases. Furthermore, educational and employment opportunities are significantly limited. Schools serving these are often overcrowded, poorly equipped, or situated at considerable distances, deterring regular attendance. This educational deprivation prevents individuals’ ability to secure gainful employment, thereby creating a generational cycle of poverty that is difficult to address. Resolving the slum crisis necessitates a multi-dimensional approach. Governments and urban planners must prioritize the development of low-cost housing through state investment. Equally important are inclusive social policies for underprivileged communities. Local initiatives—such as community programs offering skill development, career counseling, and financial literacy—can also empower residents to improve their socio-economic standing. In summary, confronting the slum issue requires unified action. The joint efforts of governmental bodies, urban developers, and community organizations are essential because they help break down poverty’s cycle and foster sustainable improvement in slum areas. | Các khu ổ chuột đô thị, đặc trưng bởi nhà ở dưới tiêu chuẩn và thiếu cơ sở hạ tầng thiết yếu, đang là một mối lo ngại ngày càng leo thang tại các siêu đô thị trên toàn cầu. Số lượng không ngừng của những cá nhân di cư từ các vùng nông thôn để tìm kiếm triển vọng kinh tế tốt hơn thường làm quá tải các nguồn lực của thành phố. Kết quả là, các chính quyền thành phố thường xuyên thất bại trong việc cung cấp nhà ở đầy đủ, dẫn đến các khu dân cư đông đúc với điều kiện sống không ổn định. Những hệ lụy của các khu ổ chuột đô thị rất phức tạp và nghiêm trọng. Mật độ dân số cao, cùng với điều kiện vệ sinh kém và khả năng tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe hạn chế, thúc đẩy sự lây lan nhanh chóng của các bệnh truyền nhiễm. Hơn thế nữa, các cơ hội giáo dục và việc làm bị hạn chế đáng kể. Các trường học phục vụ những khu vực này thường quá đông đúc, trang thiết bị nghèo nàn, hoặc nằm ở khoảng cách đáng kể, cản trở việc đi học thường xuyên. Sự tước đoạt giáo dục này ngăn cản khả năng của các cá nhân trong việc đảm bảo công việc sinh lợi, do đó tạo ra một chu kỳ nghèo đói qua các thế hệ rất khó giải quyết. Giải quyết cuộc khủng hoảng khu ổ chuột đòi hỏi một cách tiếp cận đa chiều. Các chính phủ và các nhà quy hoạch đô thị phải ưu tiên phát triển nhà ở giá rẻ thông qua đầu tư của nhà nước. Quan trọng không kém là các chính sách xã hội mang tính bao trùm dành cho các cộng đồng yếu thế. Các sáng kiến địa phương—chẳng hạn như các chương trình cộng đồng cung cấp phát triển kỹ năng, tư vấn nghề nghiệp và kiến thức tài chính—cũng có thể trao quyền cho cư dân để cải thiện vị thế kinh tế-xã hội của họ. Tóm lại, việc đối mặt với vấn đề khu ổ chuột đòi hỏi hành động thống nhất. Những nỗ lực chung của các cơ quan chính phủ, các nhà phát triển đô thị và các tổ chức cộng đồng là rất cần thiết bởi vì chúng giúp phá vỡ vòng luẩn quẩn của nghèo đói và thúc đẩy sự cải thiện bền vững tại các khu vực ổ chuột. |