The crowds eventually thinned, leaving the city calm once again. Viewed from a cultural perspective, (22) ____________.
- Xét mệnh đề trước chỗ trống: “Viewed from a cultural perspective” (Nhìn từ góc độ văn hóa) – đây là một mệnh đề phân từ quá khứ (VPII) mang nghĩa bị động → mệnh đề phía sau là mệnh đề chính với chủ ngữ được nhìn thấy từ góc độ văn hóa
- Xét các đáp án:
A. people can clearly see how sport continues to function as a powerful social glue in modern Vietnam: sai, chủ ngữ “people” không thể được nhìn thấy từ góc độ văn hóa
B. sport itself continues to serve as a powerful social glue within modern Vietnamese society: sai, nhấn mạnh vai trò của thể thao bằng cách sử dụng đại từ phản thân “itself”, tuy nhiên thiếu sự liên kết với các văn trước đó nói về khung ăn mừng của người dân
C. they reveal how sport actively brings people together across different social backgrounds in Vietnam today: sai, “they” ám chỉ “the crowds” (đám đông) trong câu trước – chủ ngữ này không thể được nhìn thấy từ góc độ văn hóa
D. such scenes illustrate how sport continues to serve as a powerful social glue in modern Vietnam: đúng, sử dụng chủ ngữ “such scenes” (những cảnh tượng như vậy) vừa tương thích với ý nghĩa của mệnh đề phân từ, vừa đảm bảo tính liên kết trong đoạn văn
→ The crowds eventually thinned, leaving the city calm once again. Viewed from a cultural perspective, such scenes illustrate how sport continues to serve as a powerful social glue in modern Vietnam.
Dịch: Nhìn từ góc độ văn hóa, những cảnh tượng này minh chứng cho việc thể thao tiếp tục đóng vai trò như một sợi keo gắn kết xã hội mạnh mẽ trong lòng Việt Nam hiện đại.
Chọn D.
Bài hoàn chỉnh | Dịch bài đọc |
Street Euphoria After Vietnam’s 3–2 Victory Over Thailand The final whistle had barely blown when Vietnam’s major cities erupted into scenes of spontaneous celebration. Following a dramatic 3-2 victory over Thailand in the SEA Games final, thousands of Vietnamese fans poured into the streets, transforming ordinary roads into rivers of red flags and jubilant chants. Motorbikes moved slowly through packed avenues, each of which was filled with cheers, flags, and streams of celebrating supporters. The atmosphere was loud, vibrant, and unmistakably festive. What made the celebration remarkable was not only its scale but also its inclusiveness. Families, students, workers, and elderly residents joined the crowds, many waving national flags or wearing red shirts bearing the golden star. This collective outpouring of joy, often referred to as “đi bão,” reflects a deeply rooted cultural response to sporting success, where football victories are experienced as shared national moments. Having witnessed countless international tournaments, foreign observers have noted that Vietnamese street celebrations possess a rare sense of unity. People who had never met before exchanged smiles and gestures of solidarity, united by the same emotional surge. This unity is rarely observed during major sporting events elsewhere. The streets, which usually symbolize daily routines and social divisions, became spaces of temporary equality. One striking feature was the discipline shown amid the excitement, with most participants celebrating peacefully and dispersing gradually as the night went on. This behaviour challenges common assumptions that large crowds inevitably lead to disorder. While such scenes are often associated with chaos, this occasion proved otherwise. The crowds eventually thinned, leaving the city calm once again. Viewed from a cultural perspective, such scenes illustrate how sport continues to serve as a powerful social glue in modern Vietnam. | Niềm phấn khích trên đường phố sau chiến thắng 3–2 của Việt Nam trước Thái Lan Tiếng còi kết thúc trận đấu vừa vang lên cũng là lúc các thành phố lớn của Việt Nam bùng nổ trong những màn ăn mừng tự phát. Sau chiến thắng kịch tính 3-2 trước Thái Lan trong trận chung kết SEA Games, hàng ngàn người hâm mộ Việt Nam đã đổ ra đường, biến những con lộ bình thường thành những dòng sông cờ đỏ và những tiếng hò reo hân hoan. Xe máy di chuyển chậm rãi qua các đại lộ đông đúc, nơi mà mọi ngả đường đều tràn ngập tiếng cổ vũ, cờ hoa và dòng người hâm mộ đang ăn mừng. Bầu không khí náo nhiệt, rực rỡ và mang đậm màu sắc lễ hội. Điều làm cho cuộc ăn mừng này trở nên đáng chú ý không chỉ ở quy mô mà còn ở tính bao trùm. Các gia đình, sinh viên, công nhân và những người cao tuổi đã cùng gia nhập vào đám đông; nhiều người vẫy quốc kỳ hoặc mặc áo đỏ có hình ngôi sao vàng. Sự tuôn trào niềm vui tập thể này, thường được gọi là “đi bão”, phản ánh một nét văn hóa đã ăn sâu vào tiềm thức trước những thắng lợi thể thao, nơi mà những chiến thắng bóng đá được trải nghiệm như những khoảnh khắc chung của quốc gia. Sau khi chứng kiến vô số các giải đấu quốc tế, các quan sát viên nước ngoài nhận xét rằng những màn ăn mừng trên phố của Việt Nam sở hữu một tinh thần đoàn kết hiếm có. Những người chưa từng gặp mặt trước đó đã trao cho nhau nụ cười và những cử chỉ đoàn kết, được kết nối bởi cùng một làn sóng cảm xúc. Sự đoàn kết này hiếm khi được quan sát thấy trong các sự kiện thể thao lớn ở những nơi khác. Những con phố, vốn thường ngày tượng trưng cho các thói quen sinh hoạt và sự phân hóa xã hội, đã trở thành không gian của sự bình đẳng tạm thời. Một đặc điểm nổi bật là tinh thần tự giác được thể hiện ngay giữa bầu không khí phấn khích, khi hầu hết người tham gia đều ăn mừng trong ôn hòa và giải tán dần khi về đêm. Hành động này phản bác lại những giả định phổ biến rằng các đám đông lớn tất yếu sẽ dẫn đến sự mất trật tự. Trong khi những cảnh tượng như vậy thường được liên tưởng tới sự hỗn loạn, thì dịp này đã chứng minh điều ngược lại. Đám đông cuối cùng thưa dần, trả lại vẻ yên bình cho thành phố một lần nữa. Nhìn từ góc độ văn hóa, những cảnh tượng này minh chứng cho việc thể thao tiếp tục đóng vai trò như một sợi keo gắn kết xã hội mạnh mẽ trong lòng Việt Nam hiện đại. |