Some people believe that it is more important to teach children the literature and history of their own country, rather than the literature and history of other countries. To what extent do y
Hướng dẫn dịch:
There is a view that children should be taught the literature and history of their own nation more than that of other countries. I personally subscribe to the idea of striking a balance between the two, suggesting that the importance of both should remain equally significant.
It is indeed true that teaching children about national literature and history should be one of the major aspects of the public school system. Learning about their own origin and culture enables young minds to explore more about how their ancestors lived, thus improving their appreciation for their cultural heritage. By providing students with such historical contexts, we can ensure that they have a clear comprehension of the significance of the past events of different nations, which positively contributes to the admiration placed in the hearts of the young students. From an early age, they tend to be sensitive to emotional events and happenings that occurred in the past, and therefore, they can develop a sense of pride and patriotism. Take my home country—Uzbekistan—as an example. We, as pupils, have learned a myriad of necessary information about how our nation developed over time, which has eventually led us to understand and respect our national identity.
That being said, it is also essential for children to acquire the literature and history of foreign countries equally. One of the main reasons for this has to do with gaining a global perspective and understanding the importance of the interconnectedness of different cultures and societies. Being aware of the historical figures and cultural values of other nations ensures young learners develop a respectful attitude towards those other countries, which might potentially be an additional advantage for them in the future. I therefore believe and support the idea that having some knowledge regarding diverse cultures should also be prioritized from an early age.
In conclusion, while teaching children about local literature and history remains relatively crucial for some, I am also convinced that exposure to diverse histories and incorporating global perspectives should be given equal consideration.
(Có quan điểm cho rằng trẻ em nên được học văn học và lịch sử của quốc gia mình nhiều hơn là của các nước khác. Cá nhân tôi tán thành ý kiến cần cân bằng giữa hai điều này, cho rằng tầm quan trọng của cả hai nên được coi trọng như nhau.
Thật vậy, việc dạy trẻ em về văn học và lịch sử dân tộc nên là một trong những khía cạnh chính của hệ thống giáo dục công lập. Học về nguồn gốc và văn hóa của chính mình giúp các em nhỏ khám phá thêm về cuộc sống của tổ tiên, từ đó nâng cao sự trân trọng đối với di sản văn hóa của mình. Bằng cách cung cấp cho học sinh những bối cảnh lịch sử như vậy, chúng ta có thể đảm bảo rằng các em hiểu rõ tầm quan trọng của các sự kiện trong quá khứ của các quốc gia khác nhau, điều này góp phần tích cực vào lòng ngưỡng mộ trong trái tim các em. Từ nhỏ, các em thường nhạy cảm với những sự kiện và biến cố xúc động đã xảy ra trong quá khứ, và do đó, các em có thể phát triển lòng tự hào và lòng yêu nước. Lấy đất nước tôi – Uzbekistan – làm ví dụ. Chúng tôi, với tư cách là học sinh, đã được học vô số thông tin cần thiết về sự phát triển của đất nước mình theo thời gian, điều này cuối cùng đã giúp chúng tôi hiểu và tôn trọng bản sắc dân tộc của mình.
Tuy nhiên, việc trẻ em tiếp cận văn học và lịch sử của các quốc gia khác cũng rất cần thiết. Một trong những lý do chính là để có được cái nhìn toàn cầu và hiểu được tầm quan trọng của sự liên kết giữa các nền văn hóa và xã hội khác nhau. Việc nhận thức được các nhân vật lịch sử và giá trị văn hóa của các quốc gia khác giúp các em nhỏ phát triển thái độ tôn trọng đối với những quốc gia đó, điều này có thể là một lợi thế bổ sung cho các em trong tương lai. Do đó, tôi tin tưởng và ủng hộ ý kiến rằng việc trang bị kiến thức về các nền văn hóa đa dạng cũng nên được ưu tiên ngay từ nhỏ.
Tóm lại, trong khi việc dạy trẻ em về văn học và lịch sử địa phương vẫn tương đối quan trọng đối với một số người, tôi cũng tin rằng việc tiếp xúc với các nền lịch sử đa dạng và lồng ghép các quan điểm toàn cầu cần được xem xét một cách bình đẳng.)
Gợi ý 2:
People have different views about the teaching of national versus global literature and history in schools. Personally, I support the idea that children should study first and foremost the great books and historical events of their own countries.
There are several reasons why I believe that schools should focus on teaching national literature and history. Firstly, children enjoy learning about where they live, and by studying the ideas, culture and history of their own countries they begin to develop a sense of identity. At the same time, this approach is appealing to parents, who studied the same books and historical events and can therefore help their children with school work. English children, for example, read Shakespeare and learn about the Battle of Hastings just as their parents did, and there is educational continuity across the generations. Finally, an emphasis on national literature and history gives educators a narrower teaching scope, making curriculum design an easier task. ielts-essay
By contrast, the study of global events and foreign novels could cause unnecessary difficulty and confusion for school pupils. For example, I do not see the point in presenting Russian or Chinese history to a British child who has not yet studied the history of his or her own country in detail. Surely the child would be more able to comprehend historical events that took place in London than those that happened in Moscow or Beijing. Similarly, any exposure to international literature is likely to require the teaching of a foreign language or the use of translations. Young people at primary or secondary school age are simply not ready for such complications.
In conclusion, I would argue that it is undesirable for schools to cover aspects of foreign history and literature; they should ground their pupils in the local culture instead.
(Mọi người có quan điểm khác nhau về việc giảng dạy văn học và lịch sử trong nước so với văn học và lịch sử toàn cầu ở trường học. Cá nhân tôi ủng hộ quan điểm rằng trẻ em trước hết nên học những tác phẩm kinh điển và các sự kiện lịch sử của chính đất nước mình.
Có một số lý do tại sao tôi tin rằng các trường học nên tập trung vào việc giảng dạy văn học và lịch sử trong nước. Thứ nhất, trẻ em thích học về nơi mình sống, và bằng cách nghiên cứu các ý tưởng, văn hóa và lịch sử của đất nước mình, chúng bắt đầu phát triển ý thức về bản sắc. Đồng thời, cách tiếp cận này hấp dẫn các bậc phụ huynh, những người đã học cùng những tác phẩm và sự kiện lịch sử đó và do đó có thể giúp con cái họ trong việc học tập. Ví dụ, trẻ em Anh đọc Shakespeare và học về Trận Hastings giống như cha mẹ chúng, và có sự liên tục về giáo dục giữa các thế hệ. Cuối cùng, việc nhấn mạnh vào văn học và lịch sử trong nước giúp các nhà giáo dục có phạm vi giảng dạy hẹp hơn, làm cho việc thiết kế chương trình giảng dạy trở nên dễ dàng hơn.
Ngược lại, việc nghiên cứu các sự kiện toàn cầu và tiểu thuyết nước ngoài có thể gây ra khó khăn và nhầm lẫn không cần thiết cho học sinh. Ví dụ, tôi không thấy lý do gì để giới thiệu lịch sử Nga hay Trung Quốc cho một đứa trẻ người Anh chưa học chi tiết về lịch sử đất nước mình. Chắc chắn đứa trẻ sẽ dễ hiểu hơn những sự kiện lịch sử diễn ra ở London hơn là ở Moscow hay Bắc Kinh. Tương tự, bất kỳ sự tiếp xúc nào với văn học quốc tế đều có thể đòi hỏi việc học ngoại ngữ hoặc sử dụng bản dịch. Học sinh tiểu học hoặc trung học đơn giản là chưa sẵn sàng cho những phức tạp như vậy.
Tóm lại, tôi cho rằng việc các trường học đưa vào giảng dạy các khía cạnh của lịch sử và văn học nước ngoài là không nên; thay vào đó, họ nên tập trung vào văn hóa địa phương cho học sinh.)